Thành phố vào mùa cưới, không khí vốn đã hanh khô lại càng thêm ngột ngạt bởi những tiếng còi xe và bụi bặm của buổi sớm mai. Lê Nhật Nam đứng trước gương, đôi bàn tay hơi run rẩy khi cố gắng thắt lại chiếc cà vạt màu xanh navy. Anh không thích mặc vest, càng không thích cái cảm giác bị gò bó trong một bộ trang phục chỉn chu đến mức giả tạo này. Nhưng hôm nay, anh không có sự lựa chọn khác. Anh là phù rể, là người sẽ đứng ở vị trí gần nhất để chứng kiến người phụ nữ duy nhất anh từng muốn bảo vệ cả đời trao lời thề nguyện cho một người đàn ông khác.
Nam nhìn mình trong gương, đôi mắt hằn lên vài tia máu vì thức trắng đêm qua. Anh không phải là một CEO quyền thế với dàn siêu xe đưa đón, anh chỉ là một gã kiến trúc sư tự do với mái tóc hơi dài lãng tử và một tâm hồn đầy những bản vẽ dở dang. Cuộc sống của anh vốn dĩ là những chuyến đi, là mùi của gỗ mộc và sơn dầu, cho đến khi Trần Hạ Vy xuất hiện rồi biến mất, để lại trong anh một khoảng trống không gì lấp đầy được.
Chiếc xe taxi dừng lại trước căn biệt thự nhỏ của gia đình Vy. Tiếng cười nói huyên náo từ bên trong vọng ra, mùi hoa huệ trắng và hoa hồng leo nồng nàn lan tỏa trong không khí. Nam hít một hơi thật sâu, cố ngăn nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh bước vào nhà, gật đầu chào hỏi những gương mặt thân quen trong họ hàng của Vy, những người vốn đã từng coi anh như con cái trong nhà trước khi cuộc chia tay âm thầm nổ ra vào ba năm trước.
"Nam đến rồi à? Vào phòng trang điểm giúp Vy một chút, con bé đang loay hoay với mấy thùng quà lưu niệm, mọi người đều bận cả," mẹ Vy vừa đi vừa nói, tay vẫn đang sắp xếp lại khay trầu cau.
Nam khựng lại một nhịp. Bước chân anh nặng nề tiến về phía căn phòng ở cuối hành lang – nơi mà ngày xưa anh từng lẻn vào chỉ để tặng cô một nhành hoa dại. Cánh cửa gỗ khép hờ, anh đưa tay gõ nhẹ, nhưng không có tiếng trả lời. Nam đẩy cửa bước vào.
Căn phòng ngập tràn sắc trắng. Hạ Vy đang đứng quay lưng về phía cửa, soi mình trước tấm gương lớn. Cô đã mặc xong chiếc váy cưới – một thiết kế tối giản nhưng tinh tế, ôm trọn lấy bờ vai gầy và vòng eo thanh mảnh mà anh đã từng bao lần ôm trọn từ phía sau. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, phủ lên làn da trắng sứ của cô một lớp bụi sáng lấp lánh.
Nhưng điều khiến Nam chết lặng không phải là vẻ đẹp lộng lẫy của cô, mà là mùi hương đang lan tỏa trong không gian. Mùi Long Diên Hương – trầm ấm, mặn mòi và đầy u uẩn. Đó là loại nước hoa anh đã chắt chiu những đồng lương đầu tiên để mua tặng cô vào kỷ niệm hai năm yêu nhau. Anh từng nói rằng mùi hương này chính là hiện thân của cô: thanh khiết nhưng đầy ám ảnh. Không ngờ, vào ngày cưới của mình, cô vẫn chọn nó.
"Quốc à? Anh giúp em kéo nốt cái khóa sau lưng với, nó bị kẹt rồi," Vy lên tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng pha chút mệt mỏi. Cô vẫn chưa quay lại, đôi tay nhỏ bé đang loay hoay vòng ra sau lưng một cách bất lực.
Nam cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh muốn lên tiếng, muốn đính chính rằng anh không phải là Quốc – người chồng sắp cưới của cô – nhưng đôi chân anh lại như có ma lực, chậm rãi tiến về phía cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, chỉ còn tính bằng milimet. Nam có thể nhìn thấy những sợi tóc tơ nơi gáy cô đang run nhẹ theo nhịp thở.
Anh đưa tay lên. Những ngón tay thô ráp, chai sần vì cầm bút vẽ của anh chạm nhẹ vào làn da mát lạnh của cô. Vy khẽ giật mình, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều run rẩy. Cô định quay đầu lại, nhưng Nam đã kịp đặt tay lên vai cô, giữ cô đứng yên trước gương.
"Đứng yên nào, để anh giúp," Nam thì thầm. Giọng anh trầm và khàn đặc, mang theo sự dồn nén của ba năm biệt tích.
Hạ Vy sững người. Cô nhìn vào gương và bắt gặp ánh mắt của anh qua hình ảnh phản chiếu. Đôi mắt ấy không còn vẻ rạng rỡ của tuổi trẻ, mà chỉ còn sự chiếm hữu và nỗi đau âm ỉ. Hơi thở của Nam nóng rực phả lên đỉnh đầu cô, hòa quyện với mùi Long Diên Hương tạo thành một thứ chất độc ngọt ngào.
Nam chậm rãi kéo khóa chiếc váy cưới. Tiếng kim loại trượt trên mặt vải satin kêu lên những âm thanh khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Mỗi tấc da thịt lộ ra dưới bàn tay anh đều như một lời nhắc nhở về những đêm nồng cháy trong quá khứ. Ngón tay anh cố tình lướt chậm trên sống lưng cô, một sự đụng chạm không còn đơn thuần là giúp đỡ. Đó là sự khiêu khích, là sự đòi hỏi, là cách anh đánh dấu rằng dù hôm nay cô thuộc về ai, thì ký ức của cơ thể cô vẫn thuộc về anh.
Vy nhắm nghiền mắt lại, đôi môi mọng đỏ hơi hé ra, hớp lấy từng ngụm không khí loãng. Cô không đẩy anh ra, cũng không gọi tên Quốc. Trong khoảnh khắc ấy, thực tại về một lễ đường đầy hoa và những lời chúc tụng ngoài kia bỗng chốc trở nên mờ nhạt. Chỉ còn lại hơi ấm của Nam, mùi hương của quá khứ và sự tội lỗi đang trỗi dậy mãnh liệt.
"Vy này, mùi hương này... là dành cho anh, hay cho cậu ta?" Nam cúi sát, môi anh gần như chạm vào vành tai trắng ngần của cô.
Vy cảm nhận được sự run rẩy từ chính thớ thịt của mình. Cô biết mình nên chạy trốn, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh tại chỗ. Sự cấm kỵ của hoàn cảnh – cô dâu và người yêu cũ ngay trước giờ hành lễ – tạo nên một áp lực kinh khủng, đẩy cảm xúc của cả hai lên đến đỉnh điểm của sự chịu đựng.
"Nam... đừng làm thế," cô thốt lên yếu ớt, nhưng đôi bàn tay cô lại vô thức nắm chặt lấy mép bàn trang điểm, để mặc cho Nam đặt một nụ hôn nhẹ nhưng cháy bỏng lên bờ vai trần của mình.
Đó không phải là một nụ hôn chúc phúc, đó là một lời tuyên chiến. Chương đầu tiên của cuộc đời mới của cô, hóa ra lại bắt đầu bằng dư vị đắng chát của một kẻ không bao giờ nên xuất hiện.