MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLần Cuối Trước Khi CướiChương 2

Lần Cuối Trước Khi Cưới

Chương 2

1,125 từ · ~6 phút đọc

Cái chạm môi của Nam trên bờ vai Vy chỉ kéo dài vài giây, nhưng đối với cả hai, nó giống như một sự ngưng đọng của thời gian. Nam có thể cảm nhận được sự run rẩy truyền đi từ khung xương mảnh dẻ của người phụ nữ trước mặt. Anh không buông tay, trái lại, lòng bàn tay anh vẫn áp chặt lên mạn sườn cô qua lớp lụa trắng, cảm nhận rõ rệt nhịp tim đang đập loạn xạ của cô dâu.

"Anh buông ra đi..." Vy thầm thì, giọng nói chỉ còn là một hơi thở đứt quãng. Cô không dám nhìn vào gương, sợ phải đối diện với thực tại rằng mình đang để mặc cho người yêu cũ xâm phạm vào sự trang nghiêm của ngày trọng đại này.

Nam bật cười nhẹ, một tiếng cười mang vị đắng chát. Anh chậm rãi buông tay, nhưng không lùi lại mà lại tiến thêm một bước, ép cô sát hơn vào bàn trang điểm. "Anh chỉ đang làm nhiệm vụ của một phù rể thôi mà, Vy. Giúp cô dâu chỉnh trang lại nhan sắc, chẳng phải đó là lý do bác gái gọi anh vào đây sao?"

Sự mỉa mai trong giọng nói của Nam khiến Vy cảm thấy nhói lòng. Anh đang dùng chính sự tử tế của gia đình cô để làm tấm lá chắn cho sự càn quấy của mình. Cô xoay người lại, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể đếm được từng sợi mi trên gương mặt phong trần của Nam. Ba năm, anh gầy đi, làn da rám nắng hơn, nhưng ánh nhìn chiếm hữu ấy vẫn vẹn nguyên như ngày họ còn cuộn tròn trong căn gác xép cũ kĩ, hứa hẹn về một đám cưới mà chú rể chính là anh.

"Anh đến đây để trả thù em à?" Vy nghẹn ngào. "Nếu anh muốn thấy em đau khổ, anh đã làm được rồi. Xin anh, hôm nay là ngày của Quốc, anh ấy không có lỗi."

"Quốc không có lỗi, vậy anh có lỗi sao?" Nam vươn tay, ngón cái thô ráp lướt qua làn môi đỏ mọng của cô, xóa đi một chút son mới đánh. "Lỗi của anh là đã tin vào lời hứa chờ đợi của một người họa sĩ chỉ biết phục chế những thứ đã cũ, nhưng lại dễ dàng vứt bỏ một tình yêu còn đang sống động?"

Cánh cửa gỗ bất ngờ rung lên bởi tiếng gõ "cộc cộc". Cả hai giật bắn mình.

"Vy ơi, em xong chưa? Sắp đến giờ làm lễ rồi, mọi người đang chờ." Giọng của Quốc vang lên từ bên kia cánh cửa, trầm ấm và đầy quan tâm.

Tim Vy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt cầu khẩn, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. Nếu Quốc bước vào lúc này, nhìn thấy cảnh tượng phù rể và cô dâu đang đứng trong tư thế ám muội này, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Nam nhìn cô, một thoáng chốc anh đã định cứ thế mà đứng yên, để mặc cho sự thật vỡ lở. Nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má Vy, trái tim anh lại thắt lại. Anh lùi lại một bước, nhanh tay cầm lấy bó hoa cưới đặt trên bàn, giả vờ như đang kiểm tra lại những cánh hoa.

"Em... em xong rồi, Quốc. Đợi em một phút, Nam đang giúp em kiểm tra lại bó hoa, nó hơi bị nát một chút," Vy cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể, dù bàn tay cô đang bám chặt vào cạnh bàn để khỏi ngã khuỵu.

"Ồ, có Nam ở đó thì tốt quá. Cảm ơn cậu nhé Nam, lát nữa ra ngoài chúng ta làm một ly," tiếng bước chân của Quốc xa dần dọc hành lang.

Không gian lại rơi vào sự im lặng đặc quánh. Vy thở hắt ra, cô dựa hẳn người vào bàn trang điểm, đưa tay lên che mặt. Sự thoát hiểm trong gang tấc không làm cô nhẹ lòng hơn, mà trái lại, nó càng đào sâu thêm hố ngăn cách giữa cô và sự chính trực.

"Anh thấy chưa? Sự lừa dối bắt đầu rồi đấy," Nam đặt bó hoa xuống, ánh mắt anh tối sầm lại. "Em gọi tên anh để che đậy cho sự vụng trộm này. Vy à, em phục chế tranh cổ rất giỏi, nhưng em không thể phục chế nổi sự thật rằng em vẫn còn cảm giác với anh đâu."

Nam tiến lại gần, lần này anh không chạm vào cô bằng sự thô bạo nữa. Anh đưa tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau tai cô, một cử chỉ dịu dàng đến mức khiến người ta muốn vỡ vụn.

"Chiếc váy này đẹp lắm, nhưng nó không hợp với em. Nó quá trắng, quá sạch sẽ so với những gì chúng ta đang nghĩ trong đầu lúc này."

"Anh đi ra ngoài đi," Vy nói, giọng cô đã cứng rắn hơn. "Làm ơn, thực hiện nốt vai trò của mình. Sau hôm nay, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa."

"Chắc không?" Nam nhếch môi, ánh mắt anh lướt xuống vòng eo cô, nơi anh vừa chạm vào lúc nãy. "Thành phố này nhỏ lắm. Và nỗi nhớ của anh thì lại quá lớn. Anh sẽ đứng ở đó, ngay sau lưng cậu ta, để nhìn em trao nhẫn. Đừng để tay em run khi nhìn thấy anh, Vy nhé."

Nam quay lưng, dứt khoát bước ra khỏi phòng. Tiếng cửa khép lại nghe khô khốc như tiếng sập của một chiếc bẫy. Hạ Vy một mình đứng lại trong phòng, mùi Long Diên Hương vẫn quẩn quanh, trộn lẫn với mùi mồ hôi nam tính của Nam còn vương lại trên vai áo.

Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ trong bộ váy trắng lộng lẫy, nhưng ánh mắt lại đục ngầu những dục vọng và tội lỗi. Cô biết, lễ đường ngoài kia không phải là nơi kết thúc của một chuyện tình buồn, mà là điểm bắt đầu cho một cuộc hành trình vào bóng tối mà cô và Nam đều không thể quay đầu.

Bên ngoài, tiếng nhạc đám cưới bắt đầu trỗi lên những giai điệu hân hoan. Vy cầm bó hoa cưới lên, những cánh hoa hồng trắng muốt giờ đây trong mắt cô bỗng trở nên nhợt nhạt và giả dối đến lạ kỳ. Cô hít một hơi thật sâu, dặm lại lớp son đã bị Nam làm nhòe, rồi chậm rãi bước ra phía ánh sáng, nơi người chồng chính thức đang đợi, và người tình cũ đang rình rập.