MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLần Cuối Trước Khi CướiChương 3

Lần Cuối Trước Khi Cưới

Chương 3

978 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn trong sảnh tiệc bừng sáng, lung linh đến mức khiến Hạ Vy cảm thấy lóa mắt. Tiếng nhạc hòa tấu vang lên những giai điệu du dương, trang trọng, báo hiệu giờ hành lễ đã đến. Cánh cửa lớn bật mở, Vy khoác tay cha mình, chậm rãi bước đi trên con đường rải đầy cánh hoa hồng trắng. Phía cuối con đường, Quốc đang đứng đó, lịch lãm trong bộ vest đen, nụ cười hiền hậu của anh tỏa ra sự an tâm tuyệt đối.

Nhưng Vy không thể tập trung vào Quốc. Bởi vì ngay phía sau anh, ở vị trí phù rể, Nam đang đứng đó.

Nam đứng sừng sững như một bức tượng tạc từ đá lạnh. Đôi mắt anh không nhìn về phía quan khách, cũng không nhìn vào lễ đường xa hoa, mà nhìn chằm chằm vào từng bước đi của Vy. Ánh nhìn ấy như một sợi dây vô hình quấn chặt lấy cổ chân cô, khiến mỗi bước đi trên đôi giày cao gót trở nên nặng nề và run rẩy. Mỗi lần tà váy cưới chạm vào thảm đỏ, Vy lại cảm thấy như mình đang bước đi trên những mảnh kính vỡ của quá khứ.

Khi cha cô đặt bàn tay cô vào tay Quốc, Vy cảm nhận được sự ấm áp và khô ráo từ chồng sắp cưới. Nhưng tâm trí cô lại phản bội, nó đang tái hiện lại cảm giác thô ráp, nóng rực từ những ngón tay của Nam lúc ở trong phòng trang điểm.

"Em đẹp tuyệt vời, Vy ạ," Quốc thì thầm vào tai cô, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương.

Vy cố mỉm cười, nhưng khóe môi cô cứng đờ. Ngay lúc đó, cô liếc thấy Nam khẽ nhếch môi. Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt, như thể anh đang nhìn thấu qua lớp voan trắng để thấy được sự mục rỗng bên trong tâm hồn cô. Nam khẽ điều chỉnh lại tư thế, đôi tay đan vào nhau đặt trước bụng, nhưng ánh mắt anh lướt chậm rãi từ khuôn mặt xuống bờ vai trần của cô – nơi mà chỉ ít phút trước, anh đã đóng một dấu ấn bằng nụ hôn cháy bỏng.

Vị linh mục (hoặc người chủ hôn) bắt đầu đọc những lời tuyên thệ về sự gắn kết vĩnh cửu.

"Trần Hạ Vy, con có đồng ý nhận người đàn ông này làm chồng, hứa sẽ giữ lòng chung thủy, yêu thương và tôn trọng anh ấy khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh tật cũng như lúc mạnh khỏe không?"

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa. Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô mở miệng, nhưng âm thanh như bị kẹt lại nơi cuống họng. Trong giây phút định mệnh ấy, cô vô tình nhìn sang phía Nam.

Nam không hề né tránh. Anh nhìn cô bằng một sự thách thức ngông cuồng. Đôi mắt anh như muốn nói: “Nói đi, nói rằng em đồng ý, rồi hãy xem em sẽ sống thế nào với sự dối trá này suốt đời.” Sự hiện diện của Nam lúc này không còn là một phù rể, mà là một bóng ma tội lỗi đang hiện hình giữa ban ngày, đè bẹp mọi lý trí của cô.

"Con... con đồng ý," Vy thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho những người đứng trên bục nghe thấy.

Đến lượt Quốc trao lời thề. Khi anh cầm lấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh để đeo vào ngón áp út của Vy, anh vô tình chạm vào tay cô. Vy giật mình, một sự phản xạ tự nhiên của kẻ đang che giấu tội ác. Quốc hơi ngạc nhiên, nhưng anh chỉ nghĩ rằng cô quá xúc động nên càng nắm chặt tay cô hơn để trấn an.

Từ phía sau, Nam bước lên một bước để đưa khay nhẫn cho chú rể. Khoảnh khắc ấy, vạt áo vest của anh sượt qua khuỷu tay của Vy. Một cái chạm rất nhẹ, rất tình cờ, nhưng nó mang theo hơi nóng từ cơ thể anh khiến làn da cô nổi da gà. Vy cảm thấy mùi Long Diên Hương từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy khứu giác mình, lấn át cả mùi hoa hồng trắng thơm dịu trên tay.

Nam cúi người xuống, giả vờ như chỉnh lại đuôi váy cho Vy khi cô chuẩn bị quay lại chào quan khách. Nhưng trong khoảnh khắc cúi thấp ấy, giọng nói khàn đặc của anh chỉ đủ để một mình cô nghe thấy:

"Chiếc nhẫn này đẹp đấy, nhưng nó sẽ nhắc em nhớ về cái khóa váy mà anh đã kéo chiều nay... mỗi ngày."

Vy cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô bước đi bên cạnh Quốc trong tiếng vỗ tay rền vang và những cơn mưa pháo giấy, nhưng trong lòng cô là một đống tro tàn đang âm ỉ cháy. Cô nhìn thấy những nụ cười của bạn bè, thấy sự mãn nguyện của cha mẹ, nhưng tất cả đều trở nên nhòe nhoẹt.

Buổi lễ chính thức kết thúc, nhưng buổi tiệc rượu mới là nơi bắt đầu của những cạm bẫy thực sự. Nam không rời đi, anh đứng ở quầy bar, tay cầm ly rượu mạnh, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cô dâu một giây nào. Anh không cần làm gì cả, chỉ cần đứng đó, hiện diện như một lời nhắc nhở rằng: sự phản bội đã bắt đầu từ trước khi lời thề được thốt ra.

Hạ Vy biết, đêm nay sẽ là một đêm rất dài. Và chiếc váy cưới nhăn nhúm kia có lẽ sẽ không phải là thứ duy nhất bị vấy bẩn trong ngày hôn lễ này.