Tiệc cưới diễn ra trong một không gian ngập tràn ánh đèn vàng lãng mạn, nhưng đối với Vy, nó chẳng khác nào một sân khấu kịch mà cô phải gồng mình diễn vai hạnh phúc. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng cười đùa của quan khách và mùi thức ăn nồng nặc khiến cô cảm thấy choáng váng. Quốc nắm tay cô, dắt đi từng bàn để chào hỏi, gương mặt anh rạng rỡ niềm tự hào.
"Vợ tôi hôm nay mệt rồi, mong mọi người thông cảm nhé," Quốc cười, nâng ly rượu vang đỏ đáp lễ.
Vy khẽ mỉm cười xã giao, nhưng ánh mắt cô lại vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nam không đi cùng đoàn phù rể, anh chọn một vị trí khuất sau cột trụ lớn cạnh quầy bar, nơi bóng tối bao trùm lấy một nửa gương mặt. Anh không uống rượu vang, trước mặt anh là một ly Whiskey đậm màu, đá đã tan gần hết.
Cho đến khi đoàn của cô dâu chú rể bước đến bàn của những người bạn thân – nơi Nam đang ngồi cùng vài người đồng nghiệp cũ. Không khí bỗng chốc chùng xuống. Những người bạn chung của cả hai đều biết về mối tình dông bão năm xưa, họ nhìn Nam rồi lại nhìn Vy bằng ánh mắt dò xét, ái ngại.
"Chúc mừng hai người nhé," một người bạn lên tiếng phá tan sự im lặng. "Nam này, không định chúc mừng cô dâu một câu à? Cậu là phù rể cơ mà."
Nam chậm rãi đứng dậy. Anh cao hơn Quốc nửa cái đầu, tạo nên một sự áp chế thầm lặng về hình thể. Anh cầm ly rượu của mình, không cụng ly với Quốc mà lại hướng thẳng về phía Vy. Đôi mắt anh rực lên dưới ánh đèn, sâu thẳm và đầy nguy hiểm.
"Chúc mừng em, Hạ Vy. Chúc em có một cuộc đời... bình yên như em hằng mong ước," Nam nhấn mạnh chữ 'bình yên' với một sự mỉa mai kín đáo.
"Cảm ơn cậu, Nam. Cậu cũng phải sớm tìm được hạnh phúc của mình đi nhé," Quốc thân thiện vỗ vai Nam, hoàn toàn không hay biết về những đợt sóng ngầm đang cuộn trào giữa vợ mình và người bạn thân.
Trong lúc Quốc đang bị một người bạn khác kéo đi để mời rượu, Nam tận dụng khoảnh khắc đó để tiến sát lại gần Vy. Dưới gầm bàn trải khăn lụa dài tới sàn, mũi giày da của anh chạm nhẹ vào gót chân trần của cô. Vy giật mình, định lùi lại nhưng phía sau đã là vách tường của sảnh tiệc.
"Cái mùi Long Diên Hương này... nó đang bay hơi mất rồi, Vy ạ," Nam thì thầm, giọng anh trầm xuống, chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa tiếng nhạc ồn ào. "Thay vào đó là mùi của sự cam chịu. Em có thấy nghẹt thở không?"
"Nam, anh quá đáng rồi đấy," Vy rít qua kẽ răng, tay cô siết chặt bó hoa đến mức những cánh hoa dập nát, tiết ra thứ nhựa đắng. "Hãy để em yên trong ngày hôm nay."
"Em nghĩ sau khi anh đã chạm vào em ở phòng trang điểm, sau khi em đã run rẩy dưới tay anh, mà anh có thể để em yên sao?" Nam nhếch mép, tay anh đưa lên, giả vờ như đang giúp cô chỉnh lại chiếc khăn voan bị lệch, nhưng ngón tay anh lại lướt qua vành tai cô, hơi nóng từ hơi thở anh phả vào cổ cô lạnh buốt. "Lát nữa, khi em khiêu vũ cùng cậu ta, hãy nhớ rằng chiếc váy này chỉ có anh biết cách mở nó ra nhanh nhất."
Vy cảm thấy tim mình như thắt lại. Cô hận sự yếu đuối của bản thân, hận việc cơ thể mình vẫn phản ứng lại với mỗi lời nói, mỗi cái chạm của người đàn ông này. Cô quay đi, cố gắng bắt kịp bước chân của Quốc, nhưng cái cảm giác bị Nam quan sát từ phía sau giống như một vết bỏng trên da thịt, không thể nào ngắt bỏ.
Buổi tiệc khiêu vũ bắt đầu. Nhạc chậm lại, ánh đèn mờ đi, chỉ còn những vòng quay lãng mạn của các cặp đôi. Quốc ôm eo Vy, dìu cô ra giữa sàn nhảy. Anh hôn lên trán cô, một nụ hôn dịu dàng và đầy tôn trọng.
"Em đang run à, Vy?" Quốc lo lắng hỏi.
"Em hơi lạnh thôi, không sao đâu anh," cô nói dối, đầu tựa vào vai anh nhưng mắt lại nhìn ra phía cửa sổ sẫm màu.
Qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính lớn, cô thấy Nam đứng ngoài ban công, một mình hút thuốc. Ánh lửa từ đầu thuốc lá lập lòe như một con mắt quỷ trong đêm. Anh không nhìn sàn nhảy, anh nhìn ra xa xăm, nhưng tư thế của anh – một tay đút túi quần, một tay cầm thuốc – toát ra một vẻ cô độc đầy mời gọi.
Tiếng nhạc mỗi lúc một dồn dập hơn trong lòng Vy. Sự đối lập giữa vòng tay an toàn của Quốc và sự hoang dại của Nam khiến cô cảm thấy mình đang bị xé làm hai nửa. Một nửa muốn làm người vợ hiền thục, một nửa lại khao khát được lao ra ban công kia, được Nam nắm lấy và đưa đi thật xa khỏi sự giả dối này.
Khi bản nhạc kết thúc, mọi người vỗ tay tán thưởng. Quốc bận rộn đáp lễ quan khách, Vy xin phép đi vào nhà vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm. Nhưng thay vì đi hướng đó, đôi chân cô lại dẫn dắt cô đi về phía ban công tối tăm, nơi mùi khói thuốc lá đang mời gọi.
Cô biết mình đang bước vào cạm bẫy. Cô biết đây là sự khởi đầu của một sự sụp đổ. Nhưng mùi Long Diên Hương trên da thịt cô đang gào thét, yêu cầu được thuộc về người duy nhất thực sự hiểu được sự u uẩn của nó.
Vừa bước ra ban công, một bàn tay mạnh mẽ đã kéo cô vào góc tối, ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo. Mùi thuốc lá và vị Whiskey nồng nặc bao vây lấy cô ngay lập tức.
"Em ra đây làm gì? Tìm anh à?" Giọng Nam khàn đặc, chứa đầy sự chiến thắng.
Vy không trả lời, cô chỉ đứng đó, ngực phập phồng vì lo sợ và khao khát. Trong bóng đêm của ban công vắng lặng, chiếc váy cưới trắng tinh khôi của cô trông thật lạc lõng bên cạnh bộ vest đen bụi bặm của Nam. Một mối quan hệ cấm kỵ, một sự sai lầm ngọt ngào, chính thức bước sang chương mới tăm tối hơn.