Gió đêm từ ngoài khơi thổi vào ban công tầng cao, mang theo cái lạnh buốt giá của mùa đông, nhưng không thể làm dịu đi hơi nóng đang hầm hập tỏa ra từ hai cơ thể đang ép sát vào nhau trong góc tối. Lưng Vy chạm vào bức tường đá nhám, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rùng mình, hay chính là sự hiện diện đầy áp chế của Nam đã khiến mọi dây thần kinh của cô tê liệt.
"Nam... đừng..." Vy thốt lên, nhưng bàn tay cô lại vô lực bám lấy vạt áo vest của anh, một hành động trông giống như đang níu kéo hơn là đẩy ra.
Nam không trả lời. Anh vứt điếu thuốc đang cháy dở xuống sàn, dùng mũi giày da di nát nó như thể đang di nát chút lý trí cuối cùng còn sót lại. Anh chống hai tay sang hai bên đầu Vy, nhốt cô hoàn toàn trong lồng ngực mình. Mùi thuốc lá đắng nồng quyện lẫn với vị Whiskey mạnh mẽ từ hơi thở của anh ập xuống, lấn át hoàn toàn mùi hoa hồng trắng của lễ đường.
"Em ra đây làm gì, Vy? Để nhắc anh rằng em đã là vợ người ta? Hay để kiểm tra xem anh có đau khổ như em tưởng tượng không?" Nam cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua gò má cô, một cái chạm hờ hững nhưng mang theo lực hút ngàn cân.
"Anh biết là em không còn lựa chọn nào khác mà," Vy nghẹn ngào, những giọt nước mắt kìm nén từ sáng đến giờ bắt đầu chực trào. "Mọi thứ đã sắp xếp xong cả rồi, cha mẹ em, gia đình Quốc... em không thể..."
"Lựa chọn?" Nam cười gằn, giọng anh trầm xuống như tiếng sấm đêm đông. "Lựa chọn là khi em nhìn vào mắt anh trong phòng trang điểm mà không hề kêu cứu. Lựa chọn là khi em bước vào lễ đường nhưng vẫn xức mùi nước hoa mà chỉ anh mới biết cách yêu nó. Vy à, em không hề hết lựa chọn, em chỉ đang chọn cách lừa dối cả thế giới để giữ lấy sự an toàn giả tạo này thôi."
Nói rồi, không để cô kịp phản kháng, Nam cúi xuống chiếm lấy môi cô.
Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn như trong những bộ phim ngôn tình. Nó là một sự xâm chiếm đầy bạo liệt, mang theo tất cả sự hận thù, khao khát và tuyệt vọng của ba năm xa cách. Vị Whiskey cay nồng từ miệng anh tràn sang cô, khiến đầu óc Vy quay cuồng. Cô rên rỉ trong cổ họng, đôi bàn tay đang bám áo anh bỗng chốc siết chặt lấy cổ anh, kéo anh lại gần hơn như thể muốn khảm cả cơ thể mình vào anh.
Sự phản bội đầu tiên mang vị khói thuốc và sự cay đắng của rượu mạnh.
Nam luồn bàn tay vào sau gáy cô, những ngón tay thô ráp đan chặt vào mái tóc đã bắt đầu buông lơi sau một ngày dài. Anh hôn cô như thể muốn rút hết dưỡng khí, như thể muốn dùng nụ hôn này để xóa sạch dấu vết của lời thề nguyện mà cô vừa trao cho Quốc mười lăm phút trước. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi bị ép chặt giữa hai cơ thể, lớp vải voan mỏng manh rên rỉ dưới sức nặng của sự cuồng nhiệt tội lỗi.
Dưới sảnh tiệc, tiếng nhạc Waltz vẫn vang lên đều đặn, tiếng vỗ tay của quan khách và tiếng cười nói của Quốc vẫn vọng lại qua khe cửa kính. Sự đối lập giữa vẻ trang trọng, thánh thiện ngoài kia và sự hoang dại, dơ bẩn ở góc ban công tối tăm này khiến Vy cảm thấy một sự kích thích đến đau đớn. Cô biết chỉ cần một người khách nào đó bước ra ngoài hút thuốc, mọi thứ sẽ kết thúc trong nhục nhã. Nhưng chính cái ranh giới mong manh giữa sự an toàn và sự sụp đổ ấy lại khiến cảm xúc bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bàn tay Nam không dừng lại ở gáy cô. Anh trượt tay xuống dọc theo sống lưng, nơi chiếc khóa kéo mà anh đã tự tay kéo lên lúc chiều nay. Ngón tay anh móc vào đầu khóa, kéo nhẹ xuống vài centimet.
"Nam... không được... Quốc sẽ thấy..." Vy run rẩy, cố gắng tách môi mình ra khỏi anh, hơi thở cô dồn dập và đứt quãng.
"Để cậu ta thấy," Nam khàn giọng, mắt anh đỏ rực trong bóng đêm. "Để cậu ta thấy người vợ thuần khiết của mình đang run rẩy trong tay ai. Vy, em không thuộc về lễ đường này. Em thuộc về những góc tối này, thuộc về anh."
Anh vục mặt vào hõm cổ cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm. Nam cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, để lại một vết đỏ ẩn hiện dưới lớp ren mỏng – một dấu ấn chiếm hữu mà không một chiếc váy cưới nào có thể che giấu hoàn toàn. Vy ngửa cổ ra sau, một tiếng nấc kìm nén thoát ra khỏi môi. Cô cảm thấy mình như một bức tranh quý giá đang bị xé nát, nhưng lại cam tâm tình nguyện chịu đựng sự tàn phá ấy.
Bất chợt, tiếng cửa kính ban công bị ai đó đẩy ra từ bên trong.
"Vy ơi? Em có ngoài đó không?" Giọng của một người bạn phù dâu vang lên.
Cả hai người khựng lại. Nam vẫn giữ nguyên tư thế ép sát Vy vào tường, nhưng hơi thở của anh đã thu lại, chỉ còn sự im lặng đặc quánh. Vy nhắm chặt mắt, tim cô đập mạnh đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ ra. Cô nhìn thấy bóng của người bạn in lên sàn ban công qua ánh đèn hắt ra từ bên trong.
Nam nhìn cô, một nụ cười thách thức hiện lên trên môi. Anh không hề có ý định buông ra, ngược lại, bàn tay anh còn siết chặt lấy eo cô hơn, như muốn thách thức xem cô sẽ xử lý thế nào trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này.
Vy biết, chỉ cần cô lên tiếng hoặc im lặng quá lâu, người bạn kia sẽ bước về phía góc tối này. Và khi đó, bộ phim về một đám cưới hoàn mỹ sẽ chính thức hạ màn trong sự kinh tởm của tất cả mọi người.