Tiếng gót giày của người bạn phù dâu gõ lạch cạch trên nền đá hoa cương của ban công, mỗi nhịp gõ như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Vy. Ánh sáng từ sảnh tiệc hắt ra tạo thành một vệt dài vàng rực, cắt ngang bóng tối nơi Nam và Vy đang đứng. Chỉ cần người đó bước thêm ba bước nữa, chỉ cần một cái liếc mắt về phía góc khuất sau cột trụ, sự nghiệp, danh dự và cả cuộc đời mới của Vy sẽ tan tành dưới chân những kẻ hiếu kỳ.
Nam vẫn không buông. Ngược lại, anh còn cúi thấp xuống, chóp mũi chạm sát vào cổ Vy, hít hà mùi hương Long Diên Hương đang trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi. Anh dường như đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô, một thứ khoái cảm bệnh hoạn khi thấy người phụ nữ mình yêu bị đẩy vào chân tường.
"Vy? Lạ nhỉ, mình vừa thấy bóng áo trắng ở đây mà..." Tiếng người bạn lẩm bẩm, âm thanh gần đến mức Vy có thể nghe thấy cả tiếng sột soạt của tà váy lụa.
Vy cắn chặt môi đến mức bật máu. Vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi giúp cô tỉnh táo lại trong giây lát. Cô dùng hết sức lực còn lại, một tay đẩy mạnh lồng ngực vững chãi của Nam ra, tay kia nhanh chóng kéo lại phần khóa váy bị trượt xuống, đồng thời chỉnh lại mái tóc đang rối bời.
"Lan à? Mình đây..." Vy cất tiếng, giọng cô khàn đặc và run rẩy, nhưng cô cố gắng nén nó xuống thật sâu để trông có vẻ bình thường nhất.
Cô bước ra khỏi bóng tối, bước vào vệt sáng của sảnh tiệc ngay trước khi người bạn kia kịp tiến sâu hơn. Nam vẫn đứng yên trong bóng tối, bóng dáng anh hòa tan vào màn đêm, chỉ có đôi mắt sáng rực như loài thú săn mồi là vẫn dán chặt vào bóng lưng cô.
"Trời ơi Vy! Làm mình hú hồn." Lan thở phào, tiến lại gần nắm lấy tay Vy. "Mọi người đang tìm cậu khắp nơi đấy. Chú rể đang lo cuống lên, cứ ngỡ cô dâu đào tẩu không bằng. Mà sao mặt cậu tái thế kia? Lại còn... mồ hôi đầy trán nữa."
"Mình... mình hơi ngộp thở vì đám đông nên ra đây hít chút không khí. Gió ban đêm hơi mạnh nên mình bị lạnh," Vy gượng cười, tay cô vô thức kéo lại vạt ren che đi vết đỏ đỏ mà Nam vừa để lại trên xương quai xanh.
"Thôi, vào nhà đi, ngoài này lạnh thật đấy. Mà này..." Lan nheo mắt, nhìn về phía góc tối nơi Vy vừa bước ra. "Trong đó có ai không? Mình cứ nghe thấy tiếng thở..."
Tim Vy suýt chút nữa ngừng đập. Ngay lúc đó, Nam chậm rãi bước ra từ bóng tối. Anh thản nhiên lấy hộp diêm từ túi quần, châm lại một điếu thuốc mới. Ánh lửa bùng lên trong giây lát chiếu sáng gương mặt góc cạnh, bất cần của anh.
"Là tôi. Tôi ra đây hút thuốc, vô tình gặp cô dâu cũng ra hóng gió," Nam thong dong nhả một làn khói trắng, giọng nói trầm ổn như không có chuyện gì xảy ra. "Cô dâu có vẻ không khỏe lắm, Lan đưa cô ấy vào trong đi."
Lan hơi ngẩn ra, rồi cười xòa: "À, hóa ra là phù rể Nam. Cậu làm tôi giật mình đấy. Thôi, Vy đi vào thôi."
Vy không dám nhìn lại phía sau, cô để mặc Lan kéo đi. Nhưng khi bước qua cánh cửa kính, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của Nam đang ghim chặt vào sau gáy mình, một ánh nhìn đầy hứa hẹn về những cuộc chơi tàn khốc hơn.
Trở lại sảnh tiệc, Quốc nhanh chóng tiến đến bên cô. Anh cởi chiếc áo vest của mình khoác lên vai Vy, ân cần hỏi han: "Em đi đâu mà lâu thế? Làm anh lo quá. Em lạnh lắm phải không? Tay em đóng băng hết rồi này."
Sự quan tâm ấm áp của Quốc lúc này lại giống như một loại hình phạt đối với Vy. Cô cảm thấy mình bẩn thỉu, cảm thấy chiếc áo vest của chồng đang khoác trên vai thật nặng nề. Cô là một kẻ lừa dối hạng nhất, vừa trao nụ hôn cuồng nhiệt cho người yêu cũ ở góc tối, giờ lại đứng đây nhận sự chăm sóc của chồng.
"Em không sao, mình về thôi anh... Em mệt rồi," Vy thầm thì, cô thực sự muốn chạy trốn khỏi căn phòng ngập tràn hoa và nến này.
Nhưng buổi tiệc vẫn chưa kết thúc. Những nghi thức cuối cùng, những ly rượu tiễn khách vẫn còn đó. Và Nam, với tư cách phù rể, vẫn luôn xuất hiện trong tầm mắt của cô. Anh không còn tiếp cận cô nữa, nhưng mỗi khi Quốc ôm eo cô hay hôn lên má cô trước mặt mọi người, Nam lại nâng ly rượu về phía họ, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.
Trong một khoảnh khắc khi Quốc đang bận ký giấy tờ thanh toán với sảnh tiệc, Nam bước ngang qua Vy. Anh không dừng lại, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ được gấp gọn vào tay cô rồi biến mất vào đám đông đang thưa thớt dần.
Vy run rẩy mở mẩu giấy ra dưới gầm bàn. Chỉ có một dòng chữ với nét vẽ tay phóng khoáng của kiến trúc sư:
"Số phòng 402, khách sạn đối diện lễ đường. Anh đợi em đến 2 giờ sáng. Đừng bắt anh phải vào tận phòng tân hôn để tìm em."
Tờ giấy mỏng manh trong tay Vy như một khối than hồng thiêu đốt lòng bàn tay cô. Đó không phải là một lời mời, đó là một lời đe dọa. Nam biết cô sẽ không dám từ chối, bởi anh nắm giữ bí mật về nụ hôn ngoài ban công, và quan trọng hơn, anh nắm giữ chìa khóa mở ra bản năng hoang dại mà cô đã cố gắng chôn vùi.
Vy nhìn Quốc đang mỉm cười đi về phía mình, rồi lại nhìn ra phía cửa khách sạn sang trọng phía đối diện qua lớp cửa kính sảnh tiệc. Đêm tân hôn của cô chính thức trở thành một trò chơi trốn tìm đầy tội lỗi, nơi mà mỗi bước đi đều dẫn đến vực thẳm.