MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLần Cuối Trước Khi CướiChương 7

Lần Cuối Trước Khi Cưới

Chương 7

1,127 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng tân hôn tại khách sạn 5 sao được trang trí lộng lẫy với nến thơm và những cánh hồng đỏ rực rỡ trải trên giường. Không khí tĩnh lặng đến mức Vy có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đang đập thình thịch, cộng hưởng với tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm – nơi Quốc đang gột rửa những mệt mỏi của ngày dài.

Vy ngồi bần thần trước bàn trang điểm, đôi tay vẫn nắm chặt mẩu giấy nhăn nhúm của Nam. Con số "402" như một lời nguyền, xoáy sâu vào tâm trí cô. Chỉ cách một con lộ nhỏ, ở cái khách sạn đối diện kia, người đàn ông mang theo tất cả những ký ức đen tối và cuồng nhiệt nhất đang đếm từng phút chờ cô.

"Vy à, em vào tắm đi cho ấm, anh chuẩn bị nước nóng rồi đấy."

Quốc bước ra, tóc còn ướt và người thoảng mùi sữa tắm bạc hà thanh khiết. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng bóp nhẹ. Sự dịu dàng của anh lúc này như một mũi kim đâm vào lương tâm Vy. Anh nhìn cô qua gương, ánh mắt chứa chan tình cảm của một người đàn ông vừa mới chính thức có được người phụ nữ mình yêu.

"Em vẫn còn mệt sao? Hay vì chuyện của Nam khiến em bận lòng?" Quốc khẽ hỏi, giọng anh không một chút nghi ngờ, chỉ có sự quan tâm chân thành. "Anh biết hai người từng có quá khứ, nhưng Nam hôm nay đã rất tử tế khi làm phù rể cho chúng ta. Anh thực sự trân trọng điều đó."

Vy cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Tử tế? Nếu Quốc biết sự "tử tế" đó vừa mới ép vợ anh vào tường ban công và để lại một vết cắn tội lỗi trên vai, liệu anh có còn mỉm cười như vậy không?

"Em... em hơi đau đầu một chút. Chắc tại rượu vang," Vy dối lòng, cô đứng dậy né tránh cái nhìn của anh. "Em vào tắm đây."

Bước vào phòng tắm, Vy khóa chặt cửa lại. Cô đứng dưới vòi sen, để mặc làn nước nóng dội xuống cơ thể. Cô kỳ cọ bờ vai mình đến đỏ ửng, cố gắng xóa đi dấu vết nụ hôn của Nam, nhưng dường như hơi nóng của anh đã thấm sâu vào tận xương tủy. Cô nhìn chiếc váy cưới bị vứt bỏ trên sàn – thứ vải lụa trắng tinh giờ đây trông thật mỉa mai.

2 giờ sáng. Thời gian như một lưỡi dao cứa dần qua da thịt cô.

Nếu cô không đến, Nam hoàn toàn có khả năng làm những điều điên rồ như anh đã đe dọa. Anh là kẻ không còn gì để mất, còn cô lại đang có tất cả để đánh đổi. Nhưng nếu cô đi, cô sẽ chính thức bước qua ranh giới của một người vợ, biến cuộc hôn nhân này thành một vở kịch rỗng tuếch ngay trong đêm đầu tiên.

Bước ra khỏi phòng tắm với chiếc áo choàng lụa mỏng, Vy thấy Quốc đã nằm trên giường, anh đang đọc một cuốn sách y khoa nhưng đôi mắt có vẻ đã lờ đờ vì buồn ngủ.

"Vy này, lại đây với anh..." Quốc buông sách, đưa tay về phía cô.

Vy bước lại gần, để anh ôm lấy eo mình. Nhưng khi môi Quốc chạm vào cổ cô, một cảm giác phản kháng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không cảm thấy sự rung động, cô chỉ thấy sự sợ hãi. Tâm trí cô lúc này chỉ toàn là hình ảnh Nam đang đứng bên cửa sổ phòng 402, tay cầm ly rượu và nhìn sang phía này.

"Quốc... em... em để quên chiếc nhẫn đính hôn ở dưới sảnh tiệc rồi," Vy đột ngột đẩy anh ra, giọng cô run lên vì một lời nói dối vụng về. "Lúc nãy đi vệ sinh em có tháo ra để rửa tay, chắc là để quên ở bồn rửa mặt."

Quốc hơi ngẩn người: "Để anh xuống tìm cho. Em cứ nghỉ đi."

"Không! Để em đi," Vy vội vã cắt lời, cô sợ nếu anh đi, anh sẽ bắt gặp cô đang lén lút rời đi. "Em nhớ chính xác chỗ để, với lại em cũng muốn đi dạo một chút cho thoáng đầu. Anh cứ ngủ trước đi, hôm nay anh mổ ca sáng rồi lại tiếp khách cả ngày, anh mệt rồi."

Quốc nhìn vợ, ánh mắt thoáng chút băn khoăn nhưng rồi sự tin tưởng mù quáng lại chiến thắng. Anh hôn lên tay cô: "Vậy em đi nhanh rồi về nhé. Anh đợi."

Vy thay vội một bộ váy ngủ đơn giản, khoác thêm chiếc áo măng tô dài che kín người. Cô bước ra khỏi phòng, mỗi bước chân dọc hành lang khách sạn đều giống như một bước tiến gần hơn đến vực thẳm. Cô đi qua sảnh, băng qua con đường vắng vẻ giữa đêm khuya. Gió lạnh thổi tạt vào mặt nhưng không làm cô tỉnh táo hơn, nó chỉ càng khiến sự khao khát và nỗi sợ hãi trong cô bùng cháy dữ dội.

Đứng trước cửa phòng 402, Vy dừng lại. Bàn tay cô run rẩy đưa lên định gõ cửa nhưng rồi khựng lại.

Cửa không khóa. Nó khép hờ như một cái bẫy đã được giăng sẵn, chỉ chờ con mồi tự bước vào.

Vy đẩy cửa bước vào. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn từ những tòa nhà đối diện hắt qua cửa sổ kính sát đất, soi rõ bóng lưng của một người đàn ông đang ngồi trên ghế bành, khói thuốc lá bay lượn lờ trong không trung.

"Anh đã nghĩ là em sẽ không đến," giọng Nam vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền.

Anh đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cô. Trong bóng tối, mùi Long Diên Hương quen thuộc lại ập đến, bao vây lấy Vy, đánh gục chút lý trí cuối cùng mà cô cố mang theo từ phòng tân hôn. Nam dừng lại ngay trước mặt cô, tay anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang cháy rực sự chiếm hữu.

"Chào mừng em đến với đêm tân hôn thực sự của chúng ta, Vy ạ."

Nam cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự vội vã của ban công, mà là một sự chậm rãi, tra tấn và đầy đắm say. Vy nhắm mắt lại, mặc kệ chiếc áo khoác trượt khỏi vai rơi xuống sàn. Cô biết, kể từ giây phút này, Trần Hạ Vy mà Quốc yêu thương đã chết, chỉ còn lại một người phụ nữ đang chìm đắm trong dư vị độc hại của người cũ.