Chợ làng Cười họp vào buổi chiều, khi nắng đã dịu và gió bắt đầu thổi lùa qua những mái nhà thấp. Minh theo bà Tư ra chợ, chủ yếu là để “đi cho biết”, vì bà nói:
“Ở chợ này, không mua gì cũng được, miễn là… vui.”
Vừa bước vào cổng chợ, Minh đã thấy không khí khác hẳn những khu chợ mình từng biết. Không ai nói thách, không ai trả giá gay gắt. Người bán ngồi thong thả, người mua đi chậm rãi, ai gặp nhau cũng chào một câu rồi cười.
Minh đang ngó nghiêng thì nghe một giọng quen quen:
“Gió mát đây! Ai mua gió mát không?”
Minh quay lại. Trước mặt cậu là một sạp nhỏ, trên bàn chẳng có gì ngoài… một chiếc quạt giấy, một cái quạt nan và một cái ghế con. Người bán là cô Sáu, dáng người nhỏ nhắn, mặt lúc nào cũng tươi.
“Dạ… cô bán gì vậy ạ?” – Minh hỏi.
“Bán gió.” – cô Sáu đáp gọn.
Minh nhìn quanh, ngập ngừng:
“Gió… bao nhiêu tiền ạ?”
“Không đắt.” – cô cười – “Một nụ cười đổi một lượt quạt.”
Minh bật cười theo, đưa tay quạt nhẹ. Một luồng gió mát phả vào mặt, rất dễ chịu.
Một bà cụ ghé lại, nói:
“Cho tui mua hai lượt gió nha cô, bữa nay nóng quá.”
Cô Sáu quạt cho bà cụ, vừa quạt vừa hỏi chuyện. Gió không mạnh, nhưng đủ làm bà cụ cười tít mắt.
“Gió này mát ghê.” – bà cụ khen – “Không bị lạnh đầu.”
Một anh thanh niên đi ngang, trêu:
“Gió này có bảo hành không cô?”
“Có.” – cô Sáu đáp ngay – “Nếu hết mát thì quạt lại.”
Cả nhóm cười rộ lên.
Minh tò mò hỏi bà Tư:
“Người ta thật sự mua gió hả bà?”
Bà Tư gật đầu:
“Mua cảm giác đó con. Gió là cái cớ.”
Minh đứng nhìn thêm một lúc. Có người mua gió để nghỉ chân, có người mua để ngồi nói chuyện vài câu, có người chẳng mua gì nhưng vẫn ghé lại cười đùa.
Ở sạp bên cạnh, một chú bán quạt treo tấm bảng:
**“BÁN QUẠT – TẶNG GIÓ”**
Minh đọc xong, bật cười thành tiếng.
Bỗng một cơn gió thật từ đâu thổi tới, làm mấy tấm bạt bay phần phật. Cô Sáu dừng quạt, chống nạnh nhìn trời:
“À, gió trời tới rồi. Thôi nghỉ bán.”
Một người hỏi:
“Vậy gió trời có tính tiền không?”
Cô cười:
“Không. Gió trời là khuyến mãi.”
Minh nhìn quanh khu chợ, thấy ai cũng cười, dù chẳng ai mua được thứ gì cụ thể. Cậu chợt hiểu, ở làng Cười, người ta không chỉ mua bán đồ vật, mà mua những khoảnh khắc dễ chịu, những lần dừng lại giữa cuộc sống vội vàng.
Trên đường về, Minh hỏi bà Tư:
“Mai chợ có bán gió nữa không bà?”
Bà Tư cười hiền:
“Có chứ. Ngày nào mà còn người cần… mát lòng.”
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo tiếng cười lẫn trong tiếng bước chân chậm rãi. Minh bước đi, thấy lòng mình cũng nhẹ như một cơn gió vừa ghé qua.