Quán phở của bà Sáu nằm ngay đầu làng Cười, sát con đường ổ gà. Quán nhỏ, mái tôn kêu lộp bộp mỗi khi có gió, nhưng lúc nào cũng đông khách. Điều lạ là, ai từng ăn phở ở đây rồi cũng nhớ mãi, dù khi kể lại thì người ngoài nghe xong đều… nhíu mày.
Sáng đó, Minh theo ông Bảy ra quán ăn sáng. Vừa tới nơi, Minh đã thấy cái bảng gỗ treo trước quán, chữ viết to rõ ràng:
**“PHỞ TRUYỀN THỐNG – KHÔNG NƯỚC”**
Minh đứng khựng lại.
“Ông Bảy… phở mà không nước là sao ạ?”
Ông Bảy tỉnh bơ:
“Thì là phở đó. Chỉ là không có nước thôi.”
Minh há miệng định hỏi tiếp, nhưng thấy ai trong quán cũng ăn rất tự nhiên, nên đành im lặng bước vào.
Bà Sáu đứng sau quầy, tay thoăn thoắt trụng bánh phở… trong một cái rổ, không phải trong nồi nước. Bánh phở được hấp bằng hơi nóng, bốc khói nghi ngút. Bà rắc thịt, hành, tiêu, rồi chan lên trên một muỗng mỡ hành thơm lừng.
“Ăn đi con.” – bà Sáu đặt tô phở trước mặt Minh – “Cẩn thận nóng.”
Minh cúi xuống nhìn tô phở. Bánh phở mềm, thịt đầy đặn, mùi thơm bốc lên nghi ngút. Chỉ thiếu duy nhất một thứ: nước.
“Dạ… bà ơi, con xin thêm nước phở được không ạ?” – Minh hỏi rất lễ phép.
Cả quán im lặng trong nửa giây.
Rồi bà Sáu bật cười:
“Ở đây không chan nước con ơi. Chan nước là… loãng niềm vui.”
Một bác khách ngồi bàn bên chen vào:
“Ăn khô vậy mới nhớ dai.”
Minh bán tín bán nghi, gắp thử một đũa bánh phở. Bất ngờ thay, phở không hề khô như cậu tưởng. Bánh phở mềm, thấm gia vị, ăn tới đâu thấy ngon tới đó. Minh ăn chậm lại, nhai kỹ hơn bình thường.
“Thấy sao?” – ông Bảy hỏi.
“Dạ… ngon. Nhưng ăn lâu hơn.” – Minh đáp thật.
“Đó.” – ông Bảy gật gù – “Ăn lâu thì nói chuyện nhiều.”
Quả thật, trong quán phở, không ai ăn vội. Người ta vừa ăn vừa trò chuyện. Có người ăn xong tô đầu mà vẫn ngồi lại, gắp thêm vài sợi phở còn sót, nói chuyện thêm mấy câu rồi mới về.
Một chú thanh niên hỏi bà Sáu:
“Hôm nay có nước không bà?”
Bà Sáu lắc đầu:
“Không. Hôm qua mưa rồi, hôm nay để khô cho cân bằng.”
“Vậy mai có không?”
“Mai… tùy tâm trạng.”
Cả quán cười ồ lên.
Minh chợt để ý, trên tường quán treo một tờ giấy cũ, viết tay:
**“Ăn chậm để biết mình đang ăn.”**
Minh đọc xong, bỗng thấy câu đó rất đúng. Ở những nơi khác, cậu từng ăn phở rất nhanh, vừa ăn vừa nhìn điện thoại, ăn xong mà chẳng nhớ mùi vị ra sao. Còn ở đây, không có nước để húp cho nhanh, cậu buộc phải ăn chậm, cảm nhận từng đũa phở.
Một bà cụ ăn xong tô phở, đặt đũa xuống, thở nhẹ:
“Ăn vậy mới không… nghẹn chuyện trong lòng.”
Minh nhìn bà, không hỏi thêm, nhưng tự nhiên thấy cổ họng mình cũng nhẹ hơn.
Khi Minh đứng dậy trả tiền, bà Sáu xua tay:
“Bữa đầu ở làng, bà mời.”
“Dạ, con cảm ơn.” – Minh cúi đầu – “Mà… sao bà lại bán phở không nước ạ?”
Bà Sáu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Hồi trước quán cũng bán phở nước. Nhưng ai cũng húp cái rột là xong, ít ai ngẩng đầu nhìn nhau. Bà thấy buồn.”
“Rồi bà bỏ nước?”
“Ừ. Bỏ nước thì người ta phải ở lại lâu hơn. Ở lâu thì… nói nhiều hơn. Nói nhiều thì cười.”
Minh bước ra khỏi quán, quay đầu nhìn lại tấm bảng “PHỞ KHÔNG NƯỚC”. Lần đầu tiên trong đời, cậu thấy một quán ăn không bán thứ mà người ta mong chờ nhất, vậy mà lại bán được điều quan trọng hơn.
Bụng no, lòng nhẹ, Minh cười một mình trên con đường ổ gà. Ở làng Cười, ngay cả một tô phở thiếu nước cũng đủ làm người ta thấy… đủ đầy.