Lớp học duy nhất của làng Cười nằm sát bờ mương, mái ngói cũ, tường vàng đã bong tróc vài chỗ, nhưng lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười. Sáng hôm đó, Minh được nhờ đi đưa mấy cuốn vở cho thầy giáo, tiện thể ghé thăm lớp học của bọn trẻ trong làng.
Vừa bước tới cửa lớp, Minh đã nghe một âm thanh rất lạ: **tiếng ngáy**. Không phải một, mà nhiều tiếng, đều đều, nhịp nhàng, nghe như dàn hợp xướng đang tập bài “Ngủ Trưa Quê Nhà”.
Minh ló đầu nhìn vào. Cả lớp ngồi ngay ngắn, đầu gục xuống bàn, mắt nhắm nghiền. Trên bục giảng, thầy giáo cũng đang… ngủ gật, tay vẫn cầm viên phấn, đầu nghiêng sang một bên.
Bảng đen phía sau ghi rõ ràng:
**“Bài học hôm nay: Tỉnh táo trong cuộc sống”**
Minh cố nhịn cười, bước nhẹ vào trong. Ngay lúc đó, thầy giáo giật mình tỉnh dậy, vội vàng đứng thẳng người, hắng giọng:
“Các em! Chúng ta tiếp tục bài học!”
Cả lớp đồng loạt ngẩng đầu lên, mắt mở hé, rồi lại… gục xuống ngay lập tức.
Thầy giáo thở dài:
“Thấy chưa, bài này khó lắm.”
Minh không nhịn được, hỏi nhỏ:
“Dạ… sao lớp mình buồn ngủ dữ vậy thầy?”
Thầy giáo gật đầu rất nghiêm túc:
“Vì thầy giảng đúng giờ… buồn ngủ nhất.”
Nói rồi, thầy quay lên bảng, viết thêm một dòng nữa:
**“Ngủ gật cũng là một dạng tập trung.”**
Một cậu bé ngồi bàn đầu giơ tay, mắt vẫn nhắm:
“Thưa thầy… em đang tập trung ngủ.”
Thầy giáo mỉm cười hài lòng:
“Tốt. Em đang hiểu bài.”
Minh đứng bên cạnh, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. Chưa từng thấy lớp học nào mà ngủ gật lại được khen như vậy.
Bỗng *tùng tùng tùng!* – tiếng trống trường vang lên báo giờ ra chơi. Ngay lập tức, cả lớp tỉnh như sáo, chạy ùa ra sân, đứa nào đứa nấy cười nói rôm rả, chẳng còn vẻ buồn ngủ ban nãy.
Minh hỏi một bé gái:
“Ủa, sao nãy giờ mấy em buồn ngủ mà ra chơi tỉnh liền vậy?”
Cô bé cười tươi:
“Dạ, tại ngủ đủ rồi.”
Ra chơi xong, trống vào lớp vang lên. Học sinh quay lại chỗ ngồi, đồng loạt… gục đầu xuống bàn.
Thầy giáo quay sang Minh, nói nhỏ:
“Đó, thầy trò hiểu nhau lắm.”
Cuối buổi, thầy giáo phát bài kiểm tra. Đề bài chỉ có một câu duy nhất:
**“Em đã ngủ đủ chưa?”**
Học sinh ghi rất nhanh. Có em viết “Rồi”, có em viết “Chưa”, có em vẽ thêm cái mặt cười.
Thầy giáo chấm bài, gật gù:
“Đạt hết. Ai cũng thành thật.”
Minh bước ra khỏi lớp học mà vẫn còn bật cười. Cậu chợt nhận ra, ở làng Cười, người ta không ép nhau phải nghiêm túc theo khuôn mẫu. Ngủ gật không bị mắng, miễn là khi tỉnh dậy, ai cũng vui vẻ và sẵn sàng cười với nhau.
Từ xa, Minh nghe tiếng thầy giáo nói vọng ra:
“Ngày mai học bài mới: **Cách tỉnh táo mà không cần… tỉnh táo.** Nhớ ngủ sớm nha mấy đứa!”
Tiếng cười lại vang lên, hòa cùng tiếng gió và tiếng nước mương róc rách, rất nhẹ, rất hiền.