MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLàng Cười Không NgớtChương 5: Con đường ổ gà và cú lắc hồn bay phách lạc

Làng Cười Không Ngớt

Chương 5: Con đường ổ gà và cú lắc hồn bay phách lạc

579 từ · ~3 phút đọc

Con đường chính của làng Cười dài chưa tới một cây số, nhưng nổi tiếng khắp vùng vì… không ai đi thẳng được quá mười bước. Không phải vì đông người hay có chướng ngại vật, mà vì con đường ấy đầy ổ gà, ổ vịt, ổ ngỗng, đủ loại ổ mà người ta không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.

Sáng đó, Minh theo ông Bảy ra chợ đầu làng. Vừa đặt chân lên con đường, Minh đã thấy lạ: ai đi cũng không bước đều. Người thì nhún nhảy như đang tập thể dục, người thì lắc lư như say rượu, có người vừa đi vừa cười như đang nghe chuyện vui trong đầu.

“Con đường này… bị hư hả ông?” – Minh hỏi.

Ông Bảy lắc đầu quầy quậy:

“Không. Nó hoàn hảo đó.”

“Hoàn hảo?” – Minh nghi ngờ.

“Ừ. Nhờ nó mà dân làng không ai… buồn ngủ khi đi bộ.”

Minh còn chưa kịp phản ứng thì *rầm* một cái, cậu sụp chân xuống một cái ổ gà khá sâu. May mà ông Bảy kéo kịp, nếu không Minh đã có thêm “nghi lễ chào đường”.

“Thấy chưa?” – ông Bảy cười – “Nó giúp mình tỉnh táo.”

Đi thêm vài bước, Minh để ý thấy một đàn gà đang thong thả băng qua đường. Kỳ lạ là gà đi rất vững, không con nào vấp. Minh ngạc nhiên:

“Gà đi giỏi ghê ha ông?”

Ông Bảy gật gù:

“Ở đây, gà quen đường hơn người.”

Một bác nông dân đi xe đạp từ xa tới. Xe lắc qua lắc lại như sắp đổ, nhưng bác vẫn ngồi rất thẳng lưng, mặt bình thản. Đến gần, bác thắng xe, cười tươi:

“Đường này mà đi quen rồi là không cần… mát-xa nữa.”

Minh thử đi chậm lại, bước thật cẩn thận. Kết quả: cậu vấp nhiều hơn. Trong khi đó, mấy đứa trẻ chạy nhảy thoăn thoắt, miệng cười vang, chân né ổ gà chính xác như có bản đồ trong đầu.

“Muốn đi đường này phải sao hả ông?” – Minh hỏi.

“Đừng nghĩ nhiều.” – ông Bảy đáp – “Cứ thả lỏng.”

Minh làm theo. Cậu không nhìn chằm chằm xuống chân nữa, mà nhìn thẳng về phía trước. Kỳ lạ thay, chân cậu tự nhiên bước nhịp nhàng hơn, dù vẫn lắc lư nhưng không còn hoảng.

Giữa đường, Minh thấy một tấm bảng gỗ cắm xiêu vẹo, trên đó ghi bằng sơn trắng:

**“ĐƯỜNG XẤU – ĐI CHẬM – CƯỜI NHIỀU”**

“Không ai sửa đường hả ông?” – Minh hỏi.

Ông Bảy suy nghĩ một chút rồi nói:

“Có chứ. Năm ngoái sửa rồi.”

“Rồi sao nữa?”

“Sau khi sửa, dân làng đi thẳng quá, không ai nói chuyện với ai, đi tới chợ là… buồn.”

Cuối cùng, làng quyết định để đường trở lại như cũ.

Minh bật cười. Cậu chợt nhận ra, nhờ con đường này mà người ta phải đi chậm, phải chú ý nhau, phải đỡ nhau mỗi khi ai đó sắp vấp. Tiếng cười, tiếng gọi nhau vang lên suốt cả đoạn đường.

Tới chợ, Minh quay đầu nhìn lại con đường ổ gà một lần nữa. Nó không đẹp, không phẳng, nhưng lại khiến người ta không thể đi qua một cách hờ hững.

Ông Bảy vỗ vai Minh:

“Ở làng Cười, cái gì làm người ta… lắc lư một chút thì thường là thứ cần giữ lại.”

Minh gật đầu. Có lẽ con đường ổ gà này cũng giống như những điều không hoàn hảo trong cuộc sống: nếu biết cười và bước tiếp, thì chẳng có gì đáng ngại cả.