Sáng hôm đó, làng Cười bỗng nhộn nhịp hơn thường lệ. Từ đầu làng đến cuối xóm, người ta kháo nhau một tin quan trọng: **thầy bói mở quẻ dự báo thời tiết**. Chuyện này vốn không hiếm, nhưng điều đặc biệt là thầy bói của làng Cười… chưa bao giờ dự báo trúng, vậy mà lần nào mở quẻ cũng đông khách.
Minh theo dòng người đến gốc đa giữa làng. Ở đó, thầy bói đang ngồi xếp bằng trên một tấm chiếu cũ, trước mặt là cái bàn gỗ nhỏ, trên bàn đặt một bộ bài đã sờn, một cái chuông đồng bé xíu và một tờ giấy ghi nguệch ngoạc mấy chữ to đùng:
**“Xem thời tiết – bao đúng (trong khả năng)”**
Thầy bói trạc năm mươi, râu lưa thưa, mắt lim dim như chưa tỉnh ngủ hẳn. Thấy người đông đủ, thầy gõ nhẹ cái chuông “keng” một tiếng, giọng trầm trầm:
“Bà con giữ trật tự. Trời đất đang nghe.”
Mọi người lập tức im lặng, trừ một con chim sẻ đậu trên cành đa, hót lên mấy tiếng nghe rất… phản đối.
Người đầu tiên bước lên là bác Năm bán cá.
“Thầy coi giúp tui chiều nay có mưa không để tui còn phơi lưới.”
Thầy bói nhắm mắt, xóc bài loạt xoạt, rút ra một lá, nhìn rất lâu rồi gật gù:
“Chiều nay… có thể mưa.”
“Có thể?” – bác Năm nhíu mày.
“Ừ. Cũng có thể… không.”
Cả đám người đứng xem rộ lên cười. Bác Năm vẫn cố hỏi tiếp:
“Vậy rốt cuộc là sao thầy?”
Thầy bói hắng giọng, nói chắc nịch:
“Tùy trời.”
Minh suýt bật cười thành tiếng. Nhưng nhìn quanh, ai cũng gật gù như vừa nghe được một chân lý sâu sắc.
Người thứ hai là bà Tư trồng rau.
“Thầy coi giùm mai nắng hay râm để tui gieo hạt.”
Thầy bói lật lá bài khác, gõ chuông thêm cái nữa:
“Mai… có nắng.”
“Chắc không thầy?”
“Khá chắc.”
“Khá là bao nhiêu phần trăm?”
Thầy suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Nếu trời không đổi ý.”
Tiếng cười lại vang lên, lần này còn lớn hơn.
Đến lượt Minh, bị mọi người đẩy lên phía trước.
“Cậu mới tới làng hả? Hỏi thử coi!” – ai đó nói.
Minh ngại ngùng:
“Dạ… thầy coi giúp con hôm nay trời thế nào ạ?”
Thầy bói nhìn Minh từ đầu tới chân, ánh mắt nghiêm nghị khác thường. Ông rút ba lá bài cùng lúc, trải ra bàn, rồi im lặng rất lâu.
Mọi người nín thở.
Cuối cùng, thầy nói:
“Hôm nay… trời sẽ như hôm nay.”
Cả làng bật cười ầm lên. Có người cười đến mức phải bám vào thân cây đa. Con chim sẻ trên cành cũng hót to hơn, như phụ họa.
Minh cười mà không hề thấy khó chịu. Trái lại, cậu chợt nhận ra: những câu dự báo của thầy bói nghe qua thì vô nghĩa, nhưng lại chẳng sai chút nào. Trời mưa hay nắng vốn đâu ai quyết định được, nói “tùy trời” lại là câu trả lời thật nhất.
Một lát sau, mây đen kéo đến. Mọi người nhìn lên trời, xì xào bàn tán. Thầy bói vuốt râu, chậm rãi nói:
“Thấy chưa? Trời đang cân nhắc.”
Đúng lúc đó, mưa rơi lất phất vài hạt rồi tạnh ngay.
Cả làng ồ lên.
“Thầy coi trúng rồi!” – ai đó reo lên.
Thầy bói gật đầu, mặt tỉnh bơ:
“Ta nói mà. Có thể mưa, có thể không.”
Minh đứng dưới gốc đa, nghe tiếng cười hòa vào tiếng gió, lòng bỗng thấy nhẹ tênh. Ở làng Cười, người ta không cần những lời chắc chắn để yên tâm, chỉ cần một lý do để mỉm cười cùng nhau là đủ.
Thầy bói thu dọn đồ nghề, treo lại tấm bảng. Trước khi đi, thầy quay lại nói một câu cuối:
“Bà con nhớ nha, dự báo chỉ để tham khảo. Còn cười được hay không… là do mình.”
Mưa không mưa nữa. Nhưng tiếng cười thì vẫn ở lại rất lâu dưới gốc đa già.