MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLàng Cười Không NgớtChương 3: Bà Năm và cái kính biết trốn

Làng Cười Không Ngớt

Chương 3: Bà Năm và cái kính biết trốn

757 từ · ~4 phút đọc

Buổi trưa ở làng Cười yên ả đến lạ. Nắng không gắt, gió không mạnh, mọi thứ trôi chậm như thể ai đó cố tình vặn nhỏ nhịp sống xuống một chút cho người ta dễ thở. Minh đang ngồi trước hiên nhà nhâm nhi chén nước thì nghe tiếng gọi thất thanh từ cuối ngõ.

“Trời ơi là trời! Cái kính của tui đâu rồi?”

Minh giật mình đứng dậy. Tiếng kêu phát ra từ nhà bà Năm, người phụ nữ lớn tuổi nhất làng, nổi tiếng hiền lành và… hay quên. Cả làng thường đùa rằng nếu bà Năm mà không quên thứ gì trong ngày thì hôm đó coi như chuyện lạ.

Minh chạy tới thì thấy bà Năm đang đứng giữa sân, tay chống nạnh, mắt nheo nheo nhìn quanh như đang tìm một vật vô hình.

“Bà ơi, bà tìm gì vậy ạ?” – Minh hỏi.

Bà Năm thở dài, giọng đầy lo lắng:

“Cái kính lão đó con. Không có nó là bà mù luôn.”

Minh nhìn kỹ gương mặt bà. Đôi mắt bà mở to, nhìn thẳng vào cậu rất chuẩn.

“Dạ… bà nhìn con rõ không ạ?”

“Rõ chứ!” – bà đáp ngay – “Nhưng nhìn rõ mà không có kính thì… kỳ lắm.”

Minh gật gù, quyết định không hỏi thêm. Ở làng Cười, logic thường là thứ đứng sau cùng trong hàng ưu tiên.

Tin bà Năm mất kính lan nhanh hơn cả gió trưa. Chỉ một lát sau, hàng xóm kéo tới đông đủ. Ông Bảy cầm cái đèn pin dù đang giữa ban ngày. Bà Tư mang theo cây chổi, nói là “quét coi có vướng đâu không”. Một đứa nhỏ thì bò sát đất, nhìn nghiêng nhìn ngửa như thám tử.

“Bà nhớ lần cuối cùng đeo kính là khi nào không?” – Minh hỏi.

Bà Năm nhíu mày suy nghĩ rất lâu, rồi vỗ tay cái bốp:

“À! Nhớ rồi! Hồi sáng bà đeo kính để… tìm cái kính.”

Cả sân im lặng đúng hai giây.

Rồi tiếng cười vang lên.

Ông Bảy cười đến mức phải ngồi bệt xuống ghế. Bà Tư ôm bụng, nước mắt chảy ra vì cười. Đứa nhỏ bò dưới đất cười lăn, quên luôn nhiệm vụ.

Minh cũng cười, nhưng vẫn cố nghiêm túc:

“Vậy bà đeo kính xong rồi làm gì tiếp ạ?”

“Bà tháo ra, để đâu đó cho dễ nhìn.” – bà Năm đáp rất chắc chắn.

“Dễ nhìn… cho ai hả bà?”

“Cho bà chứ ai!”

Cuộc tìm kiếm bắt đầu một cách rất… làng Cười. Người tìm dưới gầm giường, người tìm trên mái nhà, có người còn mở cả nồi cơm ra xem. Một bác hàng xóm nhìn thấy cái gáo múc nước liền hỏi:

“Có khi nào bà đeo kính để múc canh không?”

Bà Năm xua tay:

“Không có! Bà chỉ dùng kính khi cần thôi.”

“Vậy lúc nào là cần ạ?” – Minh hỏi.

“Khi bà không tìm thấy nó.”

Cả nhóm lại cười ầm lên.

Tìm mãi không ra, Minh để ý thấy bà Năm cứ đưa tay lên trán mỗi lần suy nghĩ. Mỗi lần như vậy, bà lại thở dài, tay sờ sờ cái gì đó trên đầu rồi lại buông xuống.

Minh nhìn kỹ hơn.

“Bà ơi…” – cậu ngập ngừng – “Bà cho con hỏi, cái… trên trán bà là gì vậy ạ?”

Bà Năm đưa tay lên trán, sờ sờ, rồi giật mình:

“Ủa?”

Bà tháo ra một vật quen thuộc. Chính là cái kính lão, đang nằm gọn gàng trên trán bà từ lúc nào không ai biết.

Cả sân chết lặng.

Rồi tiếng cười nổ ra lớn hơn lúc nãy gấp mười lần.

Bà Năm nhìn cái kính trong tay, rồi nhìn mọi người, ngơ ngác:

“Ủa, vậy nãy giờ bà tìm cái gì?”

“Bà tìm… tiếng cười đó bà.” – ông Bảy vừa cười vừa nói.

Bà Năm cũng bật cười theo, cười hiền lành, cười đến mức phải lấy tay che miệng.

“Thì ra cái kính nó cũng biết trốn cho vui.”

Minh đứng giữa đám đông, bất chợt hiểu ra. Ở làng Cười, không ai trách ai vì quên, vì lẫn, vì những chuyện ngớ ngẩn. Bởi đôi khi, chính những điều đó lại là lý do để mọi người tụ lại, cười với nhau, và thấy đời nhẹ hơn một chút.

Bà Năm đeo lại kính, nhìn Minh thật kỹ rồi gật gù:

“Ờ, giờ bà nhìn con rõ hơn rồi.”

“Dạ, lúc nãy bà cũng nhìn rõ mà ạ.” – Minh cười.

Bà Năm cười theo:

“Nhưng giờ bà thấy… vui hơn.”

Nắng trưa vẫn vàng, gió vẫn nhẹ, và ở làng Cười, thêm một câu chuyện nhỏ nữa được cất giữ, để mai kia nhắc lại, người ta lại cười như lần đầu.