MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLÀNG TÔI TOÀN CA KHÓChương 1: NGÀY LÀNG ĐÓN MỘT THẢM HỌA

LÀNG TÔI TOÀN CA KHÓ

Chương 1: NGÀY LÀNG ĐÓN MỘT THẢM HỌA

731 từ · ~4 phút đọc

Không ai trong làng Đông Gió biết rằng buổi sáng hôm đó sẽ đi vào lịch sử, dù lúc ấy mọi thứ trông rất bình thường. Trời xanh, nắng nhẹ, gió thổi lồng lộng làm mấy lá chuối trước đình làng vỗ vào nhau bồm bộp như đang vỗ tay… báo hiệu một chuyện chẳng lành.

Đúng bảy giờ sáng, con gà trống nhà ông Bảy Móm cất tiếng gáy. Vấn đề nằm ở chỗ: nó gáy… lần thứ mười hai.

“Con gà này chắc bị rối loạn tiền mãn kinh!” – bà Tư bán xôi vừa múc muôi nếp vừa lẩm bẩm.

Trong khi cả làng còn đang tranh cãi xem nên làm thịt con gà hay đưa nó đi khám thú y, thì nhân vật chính của chúng ta xuất hiện.

Anh ta kéo một chiếc vali bánh xe đã gãy một bên, mỗi lần đi lại phát ra tiếng “cạch… cạch… cạch” nghe như tiếng mõ tụng kinh. Áo sơ mi nhăn nhúm, quần jean lấm lem, gương mặt thì ngơ ngác như vừa lạc khỏi một bộ phim truyền hình dài tập.

Tên anh là Tín.

Tín dừng lại trước cổng làng, nhìn tấm bảng gỗ cũ kỹ đề bốn chữ đỏ chót:

“LÀNG ĐÔNG GIÓ – LÀNG VĂN HÓA”

Chữ “Văn” đã rụng mất nét, nhìn xa trông giống chữ “Vặn”.

Tín nuốt nước bọt.

“Ừ… chắc vẫn là đây.”

Anh chưa kịp bước thêm bước nào thì chiếc loa phường gắn trên cột tre gần đó bỗng rú lên một tiếng chói tai, rồi vang vọng giọng nói quen mà không ai muốn nghe:

“Thưa bà con nhân dân làng Đông Gió! Theo kế hoạch sáng nay, chúng ta sẽ tổ chức tổng vệ sinh toàn làng! Ai vắng mặt sẽ bị phê bình trước dân!”

Giọng ông Ba Lành – trưởng thôn sang sảng, đầy khí thế như đang chỉ huy một cuộc hành quân.

Cả làng lập tức… đóng cửa.

Tín đứng trơ trọi giữa con đường đất đỏ, chưa hiểu chuyện gì thì một cây chổi từ trong nhà ai đó bay ra, suýt nữa quét trúng mặt anh.

“Xin lỗi nha! Quét nhầm người!” – giọng một bà cụ vang lên rồi cửa đóng sầm lại.

Tín còn đang ngơ ngác thì một ông già đội nón lá, tay cầm điện thoại thông minh, từ đâu chạy tới.

“Khoan! Khoan! Đứng yên đó!”

Ông già giơ điện thoại lên, bấm “tách” một cái.

“Chú làm gì vậy?” – Tín giật mình.

“Chụp hình làm bằng chứng. Lát nữa trưởng thôn hỏi ai là người lạ mặt trốn quét làng, tui còn có cái mà nộp!”

Tín há hốc mồm.

“Cháu… cháu là người làng mà.”

“Ờ hả?” – ông già nheo mắt – “Làng này hả? Vậy sao tui chưa từng thấy mặt?”

“Tại cháu… đi học xa. Mười năm.”

Ông già gật gù, rồi quay sang chụp thêm một tấm nữa.

“Ừ, vậy là mười năm không quét làng. Cũng nặng tội đó.”

Chưa kịp thanh minh, Tín đã bị một nhóm người vây quanh. Người cầm chổi, người xách xô nước, người thì đang livestream.

“Có chuyện gì vậy bà con?” – một giọng nữ lanh lảnh vang lên.

Đó là bà Sáu Hường, chuyên gia buôn chuyện cấp làng.

“Nghe nói có người lạ vào làng trốn quét!” – bà nói đầy hào hứng.

“Không phải lạ! Cháu là Tín, con thằng Tư Xe Bò!”

Cả đám đông im bặt trong hai giây. Rồi đồng loạt:

“À~~~~~~”

“Trời đất! Thằng Tín hồi đó hay tè dầm nè!”

“Ủa, nó chưa chết hả?”

“Má nó còn nợ tui chục ký lúa đó!”

Tín cảm giác mình vừa từ một người sống biến thành… di tích lịch sử.

Đúng lúc ấy, ông Ba Lành xuất hiện, tay cầm micro, dáng đi oai phong như lãnh đạo cấp tỉnh về kiểm tra.

“Có chuyện gì mà tụ tập đông vậy hả?”

Ông nhìn Tín từ đầu đến chân, rồi gật đầu:

“À, người mới về làng đúng không?”

“Dạ đúng.”

“Rất tốt!” – ông Ba Lành cười tươi – “Vậy giao cho chú nhiệm vụ… tổng vệ sinh khu nhà vệ sinh công cộng!”

Tín chết lặng.

“Dạ… cháu vừa mới về…”

“Càng mới về càng phải thể hiện tinh thần xây dựng quê hương!”

Chiếc micro rú lên một tiếng “uỳnh”, như đóng dấu số phận.

Cả làng vỗ tay rào rào.

Và đó chính là ngày đầu tiên Tín trở về làng Đông Gió – ngày mà anh chưa hề biết rằng mình vừa chính thức trở thành nguồn gốc của hàng loạt thảm họa… buồn cười sau này.