Nếu hỏi cả làng Đông Gió sợ thứ gì nhất vào buổi sáng, thì câu trả lời không phải là trưởng thôn Ba Lành, cũng không phải là loa phường, mà chính là con gà trống nhà ông Bảy Móm.
Con gà ấy tên là Đại Ca.
Không ai đặt tên cho nó. Nó tự khiến cả làng phải gọi vậy.
Bởi vì Đại Ca không gáy theo giờ giấc thông thường. Khi người ta đang ngủ, nó gáy. Khi người ta thức, nó vẫn gáy. Khi không ai muốn nghe, nó gáy to hơn.
Đặc biệt hôm nay, nó gáy từ ba giờ sáng.
“Ò… ó… ooooooooo!”
Tiếng gáy vang vọng khắp làng như còi báo động. Mấy con chó giật mình sủa theo, trẻ con khóc ré, người lớn thì ngồi bật dậy trên giường, tay ôm tim, miệng niệm Phật.
Riêng Tín, người vừa bị điều đi tổng vệ sinh nhà vệ sinh công cộng, thì đang cầm cây cọ nhà cầu, đứng thẫn thờ nhìn con gà đang… đứng trên mái nhà vệ sinh.
“Ê… mày xuống coi.” – Tín nói, giọng mệt mỏi.
Đại Ca nhìn xuống, mắt long lanh, rồi gáy thêm một tiếng thật dài, như câu trả lời.
Ông Bảy Móm từ trong nhà chạy ra, một tay cầm dép, một tay cầm gậy tre.
“Xuống! Xuống liền cho tao!”
Con gà không những không xuống, mà còn đập cánh, bay sang cột loa phường, đứng chễm chệ trên đó.
Và nó gáy.
Loa phường bật lên ngay sau đó, như hưởng ứng:
“Thưa bà con nhân dân…”
Cả làng gào lên.
“TRỜI ƠI CHO TUI YÊN ĐI!”
Ông Ba Lành ôm đầu chạy ra, mặt tái mét.
“Chuyện gì nữa vậy hả? Ai cho phép con gà đứng lên loa phường?!”
Bà Sáu Hường đã có mặt từ lúc nào, tay cầm quạt mo, giọng đầy phấn khích:
“Trưởng thôn ơi, con gà này có dấu hiệu… phản động giờ giấc đó!”
Một ông khác phụ họa:
“Nó gáy sai giờ hoài, làm tụi tui đi làm trễ!”
“Không đúng!” – bà Tư bán xôi hét lên – “Nó gáy sớm, làm tui nấu xôi bị sống!”
Tín đứng bên cạnh, chưa kịp nói gì thì ông Ba Lành quay sang:
“Chú Tín!”
“Dạ?”
“Chú là người trẻ, có học. Chú xử lý chuyện con gà này đi.”
Tín tròn mắt.
“Cháu học… công nghệ thông tin…”
“Vậy càng tốt!” – ông Ba Lành gật gù – “Công nghệ thì phải giải quyết được vấn đề hiện đại. Gà này rõ ràng bị lỗi hệ thống!”
Không ai phản đối. Cả làng đồng loạt nhìn Tín bằng ánh mắt đặt trọn niềm tin… sai chỗ.
Tín hít sâu, tiến lại gần con gà.
“Đại Ca à…” – anh nói nhỏ – “Mày gáy đúng giờ được không?”
Con gà nghiêng đầu, nhìn anh, rồi bất ngờ… mổ vào tóc Tín.
“Á!!!!”
Tín chạy vòng vòng, con gà đuổi theo, cả làng hò reo như xem hội.
Cuối cùng, bằng một cách không ai hiểu nổi, Đại Ca bị bắt và nhốt vào lồng.
Ông Ba Lành thở phào:
“Tốt. Tạm thời ổn định trật tự.”
Nhưng chưa kịp quay lưng, con gà trong lồng… không gáy nữa.
Cả làng im lặng.
Một bà run run hỏi:
“Ủa… sao nó im vậy?”
Đúng lúc đó, từ loa phường vang lên tiếng gáy:
“Ò… ó… ooooooo!”
Mọi người quay đầu nhìn lên.
Loa phường… đang gáy.
Tín nuốt nước bọt.
Ông Ba Lành run giọng:
“Không lẽ… tiếng gáy là từ loa?”
Một ông thì thầm:
“Hay con gà đã nhập vào loa phường?”
Bà Sáu Hường vỗ đùi:
“Thấy chưa! Tui nói mà! Con gà này có căn!”
Cả làng bắt đầu bàn tán rôm rả về chuyện cúng gà, giải vía, thậm chí mời thầy pháp.
Riêng Tín, anh nhìn chiếc loa phường, rồi nhìn con gà trong lồng, trong đầu lóe lên một suy nghĩ đáng sợ:
Ở cái làng này, mọi chuyện điên rồ mới chỉ bắt đầu.
Và tiếng gáy lại vang lên, đúng… mười hai giờ trưa.