Sau vụ con gà Đại Ca “nhập loa”, cả làng Đông Gió rơi vào trạng thái mà người ta gọi là hoang mang tập thể nhưng vẫn hóng chuyện đầy đủ.
Từ sáng sớm, loa phường được quấn khăn đỏ, cắm nhang hai bên, phía dưới đặt thêm dĩa trái cây với gói bánh quy loại sắp hết hạn.
Ông Ba Lành đứng trước loa, tay chắp sau lưng, mặt nghiêm như sắp tiếp đoàn thanh tra trung ương.
“Bà con yên tâm,” ông nói qua micro, “loa phường này do nhà nước cấp, không có chuyện… ma gà, quỷ kê gì ở đây.”
Vừa dứt lời, chiếc loa “rẹt” một cái rồi phát ra giọng nữ:
“Anh Ba ơi, tối nay nhớ về sớm nha…”
Cả làng chết lặng.
Đó là giọng bà Hai – vợ ông Ba Lành.
Ông Ba Lành tái mặt, suýt nữa làm rơi micro.
“Cái… cái gì vậy?!”
Bà Sáu Hường lập tức bịt miệng cười, mắt sáng như đèn pin:
“Ủa? Sao loa phường lại nói giọng chị Hai?”
Chưa kịp giải thích, loa tiếp tục phát:
“Anh đừng có la làng hoài, tối qua anh ngáy muốn sập nhà!”
Tiếng cười nổ ra như pháo Tết.
Tín đứng phía sau, cố nén cười nhưng thất bại hoàn toàn.
Ông Ba Lành run giọng:
“Đề nghị bà con… giữ trật tự! Đây là sự cố kỹ thuật!”
“Ủa vậy sao nó biết anh ngáy?” – một ông hét lên.
Ông Ba Lành toát mồ hôi hột. Ông quay sang Tín, thì thầm:
“Chú coi dùm tôi cái loa này. Chắc ai đó hack!”
Tín thở dài.
“Cháu nói rồi, cháu học công nghệ… chứ không phải trừ tà.”
Tín leo lên cột loa, mở nắp phía sau. Bên trong lộ ra một mớ dây chằng chịt, thêm một cái USB cắm lỏng lẻo.
“Đây nè.” – Tín rút USB ra.
Cả làng nín thở.
Tín cắm USB vào laptop mượn của ông Tư Thợ Điện. Màn hình hiện lên hàng chục file âm thanh:
“gagayo_3h_sang.mp3”
“vo_la_chong_ngay_mai.mp3”
“truong_thon_nga_y.mp3”
“tin_don_so_1_cuc_hot.mp3”
Bà Sáu Hường suýt ngất vì sung sướng.
“Ai lưu mấy cái này vậy?!”
Một giọng yếu ớt vang lên từ đám đông:
“Dạ… con.”
Mọi người quay lại. Đó là thằng Tèo, cháu ông Ba Lành, nổi tiếng phá làng bằng công nghệ.
“Nó nói là làm nhạc chuông cho vui…” – ông Ba Lành lắp bắp.
“Vui dữ chưa!” – bà con đồng thanh.
Đúng lúc đó, loa phường bật lại, lần này phát nhầm tin đồn số 1:
“Bà Sáu Hường nói thiệt ra bán quán nước lời gấp ba nhưng lúc nào cũng than lỗ…”
Bà Sáu đứng hình.
“Ê! Ai cho phát cái đó?!”
Loa tiếp tục:
“Ông Năm râu giả bị đau lưng để trốn đi họp làng…”
Ông Năm vội cúi gằm mặt.
Chưa đầy một phút, bí mật làng Đông Gió bị bóc trần như hành tím.
Cả làng hỗn loạn.
“Ngắt loa đi!”
“Không! Để coi còn ai nữa!”
“Trời ơi quê quá!”
Ông Ba Lành hét lên:
“DỪNG! DỪNG LIỀN!”
Tín nhanh tay rút nguồn điện. Loa tắt phụt.
Im lặng.
Rồi một tràng vỗ tay vang lên. Không biết ai vỗ đầu tiên, chỉ biết là ai cũng vỗ rất hăng.
Bà Sáu Hường thở dài mãn nguyện:
“Lâu rồi làng mình mới vui vậy.”
Ông Ba Lành ngồi phịch xuống ghế, giọng yếu ớt:
“Cấm… từ nay cấm ai động vô loa phường.”
Tín nhìn chiếc loa im lìm, trong lòng dấy lên một linh cảm không lành.
Ở làng Đông Gió, đồ vật bình thường hiếm khi chịu yên phận.
Và chiếc loa này… chắc chắn chưa nói lời cuối cùng.