Sau đám cưới lần ba vẫn chưa xong, làng Đông Gió rút ra một kết luận chung:
Làng đang… xui.
Và khi đã xui, việc đầu tiên bà con nghĩ tới không phải là sửa sai, mà là đi coi bói.
Thế là thầy bói Ba Bói xuất hiện.
Không ai biết thầy từ đâu tới, chỉ biết thầy đeo kính đen, đội khăn xếp, tay cầm quạt giấy, miệng lúc nào cũng lẩm nhẩm như đang nói chuyện với… vũ trụ.
Thầy ngồi ngay gốc đa đầu làng, trước mặt đặt tấm bảng gỗ viết nguệch ngoạc:
“XEM TƯỚNG – COI VẬN – GIẢI HẠN – TRÚNG 100% (GẦN ĐÚNG)”
Bà Sáu Hường là người đầu tiên xếp hàng.
“Thầy ơi, coi giùm con coi năm nay làm ăn sao?”
Thầy Ba Bói nhíu mày, xoè quạt, gật gù:
“Bà là người… nói nhiều.”
Cả làng ồ lên.
“Trúng quá!” – ai đó hét.
Bà Sáu cười tươi như trúng số.
“Thầy coi tiếp đi!”
Thầy lật quạt:
“Năm nay bà có… thị phi.”
Bà Sáu vỗ đùi đen đét:
“Trời ơi, đúng ghê chưa! Làng này ai cũng ganh tị với tui hết!”
Từ đó, danh tiếng thầy lan nhanh hơn tin đồn.
Người thứ hai là ông Năm Râu.
“Thầy coi coi sức khoẻ tui sao.”
Thầy nhìn chăm chú rồi phán:
“Ông có vấn đề… ở lưng.”
Ông Năm giật mình.
“Sao thầy biết?”
“Lưng ông đang… còng.”
Cả đám đông cười rần rần.
Ông Năm gật gù, bỏ tiền cúng.
Người thứ ba là ông Ba Lành – trưởng thôn.
Ông ngồi xuống, giọng nghiêm túc:
“Thầy coi giúp coi làng này sao dạo này rối ren dữ vậy?”
Thầy Ba Bói bỗng nghiêm mặt, hạ giọng:
“Làng ông… có tiểu nhân.”
Cả làng nín thở.
“Ai?” – ông Ba Lành hỏi.
Thầy chỉ tay đại một hướng:
“Người đó… mới về làng chưa lâu.”
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía… Tín.
Tín sặc nước.
“Ủa? Liên quan gì tới cháu?!”
Bà Sáu Hường xì xào:
“Thấy chưa! Từ lúc nó về làng là đủ thứ chuyện!”
Tín tức quá, chen lên:
“Thầy coi cho cháu đi! Nếu cháu đúng là tiểu nhân thì cháu chịu!”
Thầy Ba Bói cầm tay Tín, vuốt cằm suy tư lâu lắm, rồi phán:
“Con là người… hay gặp xui xẻo.”
Tín cười khổ.
“Cái đó khỏi coi cũng biết.”
Thầy tiếp:
“Nhưng con không phải tiểu nhân. Con chỉ… số khổ.”
Cả làng im lặng một giây, rồi gật gù.
“Ờ… cũng hợp lý.”
Thầy quay sang ông Ba Lành:
“Muốn làng yên, phải… giải hạn.”
“Giải sao?”
“Cúng.”
“Cúng gì?”
“Cái gì cũng được, miễn đông đủ.”
Thế là chiều hôm đó, cả làng tổ chức lễ giải hạn. Bàn cúng dài từ gốc đa tới tận nhà văn hoá. Gà, heo, trái cây, bánh trái xếp đầy.
Thầy Ba Bói múa may, lẩm nhẩm.
Đúng lúc cao trào, gió nổi lên, khói nhang bay mù mịt.
Thầy hét lớn:
“Linh ứng rồi!”
Ngay giây sau… con gà Đại Ca xổng chuồng, bay thẳng lên bàn cúng, mổ nát mâm lễ.
Cả làng la toán loạn.
“Thánh nhập gà rồi!”
“Không! Gà nhập thánh!”
Thầy Ba Bói hoảng hốt, bỏ chạy, để rơi lại cái khăn xếp.
Tín nhặt lên, lật ra xem… bên trong có mảnh giấy ghi chi chít:
“Ai nói nhiều → phán thị phi”
“Ai lớn tuổi → phán đau lưng”
“Ai mới về → nghi tiểu nhân”
Tín cười ngán ngẩm.
Hóa ra thầy bói đoán đâu cũng trúng…
vì toàn đoán những điều ai cũng biết.
Từ hôm đó, thầy Ba Bói biến mất, để lại cho làng Đông Gió một bài học sâu sắc:
👉 Đừng tin bói toán… khi cuộc đời đã đủ hài rồi.