Sau vụ thầy bói bỏ chạy và con gà Đại Ca suýt được phong thánh, ông Ba Lành – trưởng thôn làng Đông Gió – quyết định làm một việc cực kỳ quan trọng:
Họp làng.
Thông báo được phát trên loa phường lúc sáu giờ sáng, bảy giờ sáng, tám giờ sáng và… mười giờ trưa, phòng trường hợp ai giả vờ không nghe.
“Nội dung họp:
Một – kiểm điểm tình hình rối ren gần đây.
Hai – đề ra biện pháp khắc phục.
Ba – ăn trưa tập thể.”
Mục ba khiến số người tham dự đông kỷ lục.
Đúng hai giờ chiều, nhà văn hóa chật kín. Người ngồi ghế, người đứng, người ngồi bệt. Có người mang theo quạt, có người mang theo bánh tráng, có người mang theo… gối.
Tín ngồi hàng cuối, linh cảm bất an.
Ông Ba Lành gõ bàn:
“Đề nghị bà con giữ trật tự! Cuộc họp bắt đầu!”
Cả phòng im lặng được đúng… năm giây.
“Ý kiến đầu tiên!” – ông Ba Lành nói.
Bà Sáu Hường bật dậy nhanh như lò xo:
“Thưa trưởng thôn, theo tui thấy thì nguyên nhân mọi chuyện là do… thiếu đoàn kết!”
Cả làng gật gù.
“Nhưng cụ thể thiếu chỗ nào?” – ông Ba hỏi.
Bà Sáu suy nghĩ một chút:
“Thiếu… nhiều chỗ.”
Ông Ba ghi chép rất nghiêm túc.
Người tiếp theo là ông Năm Râu:
“Theo tui, vấn đề là loa phường.”
“Ý kiến hợp lý!” – ông Ba nói – “Ai còn ý kiến khác?”
Mười mấy cánh tay giơ lên.
Người nói về gà.
Người nói về đám cưới.
Người nói về tiền điện.
Người nói về chuyện hồi năm… một chín hồi đó.
Cuộc họp trôi qua một tiếng, rồi hai tiếng.
Ba giờ rưỡi chiều, ông Ba Lành tuyên bố:
“Chúng ta tạm nghỉ mười phút.”
Mười phút biến thành… bốn mươi lăm phút vì có người tranh thủ bán nước mía.
Bốn giờ rưỡi, họp tiếp.
Lúc này, ai cũng mệt, nhưng vẫn chưa tới phần quan trọng.
Ông Ba Lành nhìn đồng hồ:
“Giờ bàn tới biện pháp!”
Không khí căng thẳng.
Một thanh niên đứng lên:
“Theo con, nên… gắn thêm loa phường.”
Cả làng ồ lên.
“Để làm gì?”
“Để loa này hư thì còn loa kia.”
Ông Ba ghi chép.
Một bà khác đề xuất:
“Nên nhốt con gà Đại Ca lại!”
Ông Bảy Móm phản đối dữ dội:
“Nó là linh hồn của gia đình tui!”
Cuộc tranh luận nổ ra, gay gắt tới mức có người mang cả… ghế nhựa làm đạo cụ.
Đến sáu giờ tối, ông Ba Lành đứng dậy, giọng khản đặc:
“Sau khi thống nhất ý kiến bà con…”
Cả làng nín thở.
“…chúng ta quyết định… sẽ họp lại vào tuần sau.”
Cả phòng im phăng phắc.
Rồi một tiếng thở dài lan khắp nhà văn hóa.
“Ủa vậy họp hôm nay để làm gì?” – Tín lẩm bẩm.
Ông Ba Lành nghe thấy, gật đầu nghiêm túc:
“Để… chuẩn bị tinh thần cho lần họp sau.”
Cuộc họp kết thúc lúc bảy giờ tối, khi phim bộ trên tivi nhà ai đó đã chiếu tới tập ba.
Mọi người lục tục ra về, không ai nhớ rõ mình vừa bàn cái gì, chỉ nhớ… bụng đói.
Riêng Tín, anh đứng lại nhìn căn phòng trống, ghế xếp lộn xộn, bảng ghi đầy chữ mà không có dòng kết luận.
Anh thở dài.
Ở làng Đông Gió, họp là để họp, chứ không phải để giải quyết vấn đề.
Và đó chính là lý do… mọi chuyện vẫn còn dài.