Nếu có cuộc thi “tình huống ngược đời nhất làng Đông Gió”, thì vụ chó nhà cắn chủ, chủ phải xin lỗi chó chắc chắn đoạt giải quán quân không cần tranh cãi.
Nhân vật chính của vụ này là con Mực – chó nhà ông Tư Còi. Con Mực nổi tiếng hiền như cục bột, cả đời chỉ biết nằm gác cổng, vẫy đuôi và ăn cơm nguội.
Cho tới sáng hôm đó.
Ông Tư đang ngồi trước sân, tay cầm ổ bánh mì, miệng lẩm bẩm than đời. Con Mực nằm cạnh, mắt long lanh, nước dãi nhỏ giọt.
“Không được! Của tao!” – ông Tư quát.
Con Mực nghiêng đầu, suy nghĩ một giây, rồi… cắn nhẹ vào tay ông.
“Á!”
Không mạnh, không chảy máu, nhưng đủ để ông Tư la toáng lên như bị hổ vồ.
Cả xóm chạy sang.
“Chuyện gì vậy?”
“Con Mực nó cắn tui!”
Cả làng chết lặng.
Bà Sáu Hường bịt miệng:
“Trời ơi, con Mực hiền vậy mà cắn người?”
Ông Ba Lành lập tức có mặt, tay cầm sổ ghi biên bản.
“Đây là vụ việc nghiêm trọng! Phải xử lý theo quy định!”
Con Mực lúc này ngồi thụp xuống, mặt buồn rười rượi, đuôi cụp hẳn.
Ông Tư ôm tay, giọng yếu ớt:
“Nó… nó nhìn tui dữ lắm…”
“Có bị thương nặng không?” – ông Ba hỏi.
Ông Tư giơ tay lên… chỉ có dấu răng mờ mờ.
Cả làng nhìn, rồi im lặng.
Bà Sáu lên tiếng trước:
“Ủa… vết này giống bị… muỗi cắn hơn?”
Ông Ba ho khan:
“Dù sao thì chó cắn chủ là sai!”
Con Mực rên ư ử.
Một thanh niên chen vào:
“Nhưng mà… chủ có làm gì nó không?”
Ông Tư ấp úng:
“Ờ thì… tui có giành bánh mì…”
Cả làng ồ lên.
“Vậy là ông khiêu khích trước rồi!”
“Con Mực đói mà!”
“Ông ác ghê!”
Ông Tư bắt đầu hoảng.
Ông Ba Lành suy nghĩ, rồi nghiêm nghị tuyên bố:
“Xét thấy con Mực chỉ phản ứng tự vệ, ông Tư cần… xin lỗi con chó!”
Ông Tư há hốc mồm.
“Xin lỗi… chó?”
“Đúng! Để giữ hòa khí trong làng!”
Cả làng gật gù tán thành.
Ông Tư quay sang nhìn con Mực. Con chó ngẩng lên, ánh mắt buồn buồn nhưng vẫn chờ đợi.
Ông Tư thở dài, cúi xuống:
“Thôi được rồi… tao xin lỗi mày. Tại tao ăn bánh mì trước…”
Con Mực lập tức vẫy đuôi, liếm tay ông Tư một cái, coi như chấp nhận.
Cả làng vỗ tay rào rào.
Bà Sáu Hường xúc động:
“Thấy chưa! Chó còn biết tha thứ hơn người!”
Tín đứng một bên, không biết nên cười hay nên khóc.
Tối hôm đó, loa phường phát thông báo:
“Đề nghị bà con đối xử công bằng với vật nuôi, tránh gây tổn thương tâm lý cho… chó.”
Tín nghe xong, lẩm bẩm:
“Ở làng này, chắc mai mốt gà cũng đòi quyền công dân.”
Và ở đâu đó, con gà Đại Ca gáy lên một tiếng thật dài, như đồng tình.