Cái ao sau đình làng Đông Gió vốn dĩ rất bình thường.
Nước ao không trong cũng chẳng đục, sâu vừa đủ để trẻ con bị cấm lại gần, cá thì nhỏ nhưng luôn bị đồn là… cá to. Từ xưa tới nay, cái ao chỉ nổi tiếng vì một điều duy nhất: chuyện gì thả xuống cũng mất, nhưng chuyện gì đồn lên thì nổi.
Sau vụ chó cắn chủ, làng Đông Gió yên bình được đúng… nửa ngày.
Đến chiều, bà Sáu Hường chạy khắp làng, mặt mày nghiêm trọng:
“Bà con ơi! Cái ao sau đình có chuyện!”
Chỉ cần câu đó thôi, cả làng bỏ hết việc, kéo ra ao nhanh hơn chữa cháy.
Bà Sáu chỉ tay xuống mặt nước, giọng thì thào:
“Hồi sáng tui thấy có… cái gì đó nổi lên rồi chìm xuống.”
“Cái gì?” – mọi người đồng thanh.
“Không biết. Nhưng… không phải cá.”
Tin đồn lan với tốc độ ánh sáng. Chưa đầy mười phút, cái “không phải cá” đã biến thành:
một cái két sắt
một kho báu thời Pháp
bằng chứng trưởng thôn giấu quỹ
hoặc… xác người (tin này bị yêu cầu nói nhỏ)
Ông Ba Lành vội vàng xuất hiện, tay xua loạn:
“Đề nghị bà con bình tĩnh! Chưa xác minh rõ thì không được suy đoán!”
“Vậy cho mò lên coi đi!” – ai đó hét.
Không ai dám.
Cuối cùng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía… Tín.
“Chú trẻ, chú lặn được không?” – ông Ba hỏi.
Tín giật mình:
“Cháu… chỉ biết bơi kiểu trôi theo số phận.”
“Vậy cũng được!”
Chưa kịp từ chối, Tín đã bị phát cho cái quần đùi, sợi dây thừng và… lời động viên tinh thần.
“Có gì kéo lên liền!”
Tín hít sâu, bước xuống ao. Nước lạnh ngắt, bùn sệt tới mắt cá.
Anh lặn xuống.
Cảm giác đầu tiên là… đụng phải thứ gì đó tròn tròn.
Tim Tín đập thình thịch.
Anh thò tay sờ thêm lần nữa.
Tròn. Nhẵn. Lại còn… trơn.
“Chết rồi…” – Tín nghĩ – “Không lẽ…”
Tín hét lên, giật mạnh dây thừng.
Cả làng kéo rần rần.
Thứ được kéo lên khỏi mặt nước là… một cái nồi cơm điện.
Mọi người đứng hình.
“Ủa… ai quăng nồi cơm điện xuống ao?” – ông Ba Lành hỏi.
Một bà rụt rè giơ tay:
“Dạ… hồi năm ngoái nhà tui hư nồi, tui đem ra định sửa, ai dè… trượt tay.”
Chưa kịp hoàn hồn, Tín lại lặn xuống lần nữa.
Lần này anh đụng phải vật vuông vuông.
Lại kéo lên.
Một cái… bàn là.
Rồi tiếp theo là:
cái quạt máy
cái nắp nồi
hai cái dép không cùng cặp
một cái điện thoại đen trắng đời Tống
Cả làng bắt đầu đỏ mặt.
Hóa ra cái ao sau đình là nơi bà con… phi tang đồ hư suốt mấy chục năm.
Bà Sáu Hường thở dài:
“Tui cứ tưởng có bí mật động trời…”
Ông Ba Lành gật gù:
“Đúng là động trời thật. Nhưng là động… đồ gia dụng.”
Đến lúc Tín kéo lên vật cuối cùng, cả làng nín thở.
Một cái két sắt nhỏ.
“Thấy chưa!” – có người hét – “Tui nói mà!”
Ông Ba Lành run tay mở két.
Bên trong… là một xấp giấy.
Giấy bảo hành.
Hết hạn từ năm… 2003.
Cả làng cười như được mùa.
Tín trèo lên bờ, người lấm lem bùn đất, thở dài:
“Vậy là hết bí mật rồi ha?”
Bà Sáu Hường cười gượng:
“Ờ… chắc vậy.”
Nhưng đúng lúc mọi người chuẩn bị giải tán, từ dưới ao… bọt nước nổi lên ùng ục.
Con gà Đại Ca từ đâu bay tới, đứng trên bờ, gáy một tiếng rõ to.
Tín nhìn xuống ao, trong lòng lạnh sống lưng.
Anh chợt hiểu ra:
👉 Ở làng Đông Gió, bí mật không bao giờ chỉ có một.