MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLÀNG TÔI TOÀN CA KHÓChương 9: NGÀY CẢ LÀNG THI NẤU ĂN… BẰNG MÌ GÓI

LÀNG TÔI TOÀN CA KHÓ

Chương 9: NGÀY CẢ LÀNG THI NẤU ĂN… BẰNG MÌ GÓI

467 từ · ~3 phút đọc

Sau vụ cái ao sau đình bị lôi lên cả một kho đồ gia dụng, làng Đông Gió rút ra một kinh nghiệm xương máu:

Muốn yên ổn thì phải… tổ chức phong trào mới để bà con quên chuyện cũ.

Và phong trào được chọn lần này là: HỘI THI NẤU ĂN TOÀN LÀNG.

Ý tưởng ban đầu nghe rất hoành tráng.

Nhưng khi đi vào thực tế thì… mỗi nhà chỉ đăng ký đúng một món duy nhất:

MÌ GÓI.

“Rẻ.”

“Nhanh.”

“Ăn không chết ai.”

Ba lý do đủ để thống nhất trong vòng ba giây, kỷ lục nhanh nhất lịch sử họp làng.

Sáng hôm thi, sân đình chật kín bàn. Trên mỗi bàn là:

bếp gas mini

nồi nhôm

và một thùng mì đủ vị từ chua cay tới… không biết cay gì

Ông Ba Lành đứng giữa sân, cầm micro, giọng đầy khí thế:

“Hội thi hôm nay nhằm nâng cao tinh thần sáng tạo ẩm thực!”

Cả làng gật đầu… dù không ai biết sáng tạo chỗ nào.

Ban giám khảo gồm ba người:

Ông Ba Lành – chưa từng nấu ăn

Bà Tư bán xôi – chỉ ăn xôi

Tín – bị bắt vô cho đủ số

Tín nhìn hàng chục nồi mì đang sôi ùng ục, trong lòng dâng lên nỗi sợ mơ hồ.

Cuộc thi bắt đầu.

Có nhà bỏ trứng.

Có nhà bỏ xúc xích.

Có nhà bỏ… sữa đặc (lý do: “tăng vị béo”).

Bà Sáu Hường gây chú ý nhất khi cho vào nồi mì đủ thứ: hành phi, nước mắm, tiêu, ớt, rồi… một muỗng cà phê bột nghệ.

“Bí quyết gia truyền đó!” – bà nói chắc nịch.

Nhà ông Bảy Móm thì chơi lớn: không nấu.

“Ăn mì sống mới giữ trọn hương vị!”

Ban giám khảo im lặng.

Đến lượt chấm.

Món đầu tiên: mì trứng truyền thống.

Bà Tư ăn một muỗng, gật đầu:

“Ừm… ăn được.”

Ghi chú: giống ăn ở nhà.

Món thứ hai: mì sữa đặc.

Ông Ba Lành ăn xong, mặt méo xệch:

“Lạ… mà quen… quen… mà sợ.”

Ghi chú: khó quên.

Món của bà Sáu Hường là thử thách cuối cùng.

Tín hít sâu, ăn một muỗng.

Vị cay, mặn, béo, đắng, ngọt… đánh nhau trong miệng.

Tín nghẹn ngào:

“Cô… nấu bằng cả tâm hồn.”

Bà Sáu rơm rớm nước mắt.

Đúng lúc cao trào, con gà Đại Ca lại xuất hiện, nhảy lên bàn giám khảo, thò mỏ mổ thẳng vào nồi mì.

Nó ăn xong… rồi quay đi.

Không gáy.

Không biểu cảm.

Cả làng nín thở.

“Ý là sao?” – ai đó hỏi.

Ông Ba Lành suy nghĩ rồi tuyên bố:

“Con gà đã… không phản ứng. Vậy món này đạt độ cân bằng!”

Bà Sáu Hường thắng giải nhất.

Giải thưởng là… một thùng mì gói.

Bà Sáu ôm giải, cười tươi:

“Vậy là tui đủ ăn cả tháng!”

Tín nhìn quanh sân đình: người ăn mì, người cười, người than khát nước.

Anh chợt nhận ra:

Ở làng Đông Gió, dù làm gì cũng có thể thành hội thi.

Miễn là… đông người và đủ chuyện để cười.