Gió mùa đông bắc rít qua từng khe cửa mục nát của cung Trường Xuân, tạo nên những âm thanh u uất như tiếng oán than của những phận đời bị lãng quên. Trong gian phòng rộng lớn nhưng trống trải, không khí lạnh lẽo như đóng băng, chỉ còn lại chút hơi ấm tàn dư từ ngọn nến sáp sắp lụi tắt.
Tô Nhược Vy ngồi bên cửa sổ, đôi mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi trống rỗng đến cùng cực. Nàng đã ở đây hai năm. Hai năm thanh xuân bị chôn vùi trong lớp bụi mờ của một danh xưng phi tần thất sủng. Chiếc áo choàng lụa mỏng manh không đủ che chắn cho bờ vai gầy đang run lên nhè nhẹ mỗi khi hơi lạnh lùa vào.
Nàng đưa bàn tay trắng ngần, hơi xanh xao vì thiếu nắng, chạm vào mặt gương đồng ố vàng. Trong gương là một gương mặt kiều diễm nhưng u buồn, đôi môi nhợt nhạt và làn da mịn màng vốn dĩ nên được nâng niu, nay lại chỉ có bóng tối làm bạn. Nhược Vy khẽ thở dài, hơi thở của nàng tạo thành một lớp sương mỏng trên mặt gương. Nàng tự hỏi, liệu trái tim mình có đang dần chết lặng như những bông hoa héo úa ngoài kia?
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ từ phía tường bao khiến nàng giật mình. Đó không phải tiếng gió, mà là tiếng kim loại va chạm rất khẽ, sắc lạnh và dứt khoát.
Nhược Vy đứng dậy, bản năng của một kẻ sống trong nguy hiểm khiến nàng cảnh giác. Nàng bước về phía cửa đế, nơi ánh trăng nhợt nhạt đang hắt vào một cái bóng dài. Một nam nhân đang đứng đó, giữa bóng tối chập choạng của những tán cây đổ nát.
Hắn mặc bộ giáp đen tuyền, vóc dáng cao lớn vững chãi như một ngọn núi che khuất cả ánh trăng. Gương mặt hắn góc cạnh, lạnh lùng, đôi lông mày kiếm nhíu chặt và ánh mắt sắc lẹm như lưỡi gươm vừa tuốt khỏi bao. Đó là Thẩm Ngôn Chi – vị thống lĩnh cấm vệ quân, người mà ngay cả các quý tộc trong kinh thành cũng phải kiêng dè vài phần.
Hai người đứng cách nhau một khoảng sân nhỏ, nhưng không gian dường như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của đối phương. Ngôn Chi nhìn nàng, ánh mắt hắn không có vẻ gì là cung kính đối với một phi tần, mà là một sự quan sát rực cháy, mang theo cả sự tò mò và một chút gì đó nguy hiểm.
"Thẩm thống lĩnh đêm khuya lại lạc bước đến chốn hoang tàn này sao?" – Giọng nói của Nhược Vy khàn nhẹ, tan vào trong gió.
Ngôn Chi không trả lời ngay. Hắn chậm rãi bước tới, tiếng ủng da dẫm lên lớp lá khô nghe rõ mồn một trong đêm vắng. Khi chỉ còn cách nàng vài bước chân, hắn dừng lại, mùi hương của tuyết tùng lẫn với mùi hơi sương lạnh từ người hắn phả vào không gian quanh nàng.
"Thần đi tuần cung, thấy nơi này có ánh nến lạ, e là có kẻ đột nhập." – Giọng hắn trầm thấp, vang lên đầy uy lực nhưng lại khiến lồng ngực Nhược Vy khẽ thắt lại.
Ánh mắt hắn dừng lại ở cổ áo hờ hững của nàng, nơi xương quai xanh thanh mảnh đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Nhược Vy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ánh mắt đó không giống như đang kiểm tra an nguy, mà giống như đang thiêu đốt lớp vải lụa mỏng manh trên người nàng.
Sự im lặng kéo dài giữa hai người mang theo một sức ép vô hình. Ở cái nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi tóc, tình yêu là điều xa xỉ, còn sự khao khát lại là mầm mống của tai họa. Thế nhưng, trong khoảnh khắc giao thoa của hai ánh mắt ấy, Nhược Vy cảm nhận được một điều gì đó vừa nảy mầm – một cảm giác tê dại, một sự hưng phấn đầy tội lỗi mà nàng chưa từng biết đến trong suốt những năm tháng thanh xuân tẻ nhạt của mình.
Đêm nay, gió vẫn lạnh, nhưng máu trong người nàng dường như bắt đầu chảy nhanh hơn.