Thẩm Ngôn Chi không rời đi ngay lập tức. Hắn đứng đó, bất động như một pho tượng tạc từ đá đen, nhưng hơi thở tỏa ra sự áp chế khiến Nhược Vy cảm thấy không khí quanh mình như đặc quánh lại. Nàng cố thu hẹp bờ vai, đôi tay vô thức níu lấy mép áo choàng, nhưng hành động đó chỉ càng làm lộ ra vẻ yếu thế và mong manh trước mặt nam nhân đầy quyền lực này.
"Thần đã kiểm tra kỹ, không có kẻ lạ." – Ngôn Chi lên tiếng, giọng hắn lần này thấp hơn một tông, mang theo một chút rung cảm kỳ lạ. "Nhưng nương nương, cửa sổ không đóng, nến lại thắp ngay sát màn lụa, đó là điều tối kỵ."
Nhược Vy khẽ ngước mắt, bắt gặp ánh nhìn của hắn vẫn đang dán chặt vào gương mặt mình. Nàng nén một hơi thở dài, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo đầy tự giễu: "Chốn này vốn dĩ đã là một nấm mồ hoang. Có cháy thành tro bụi, có lẽ cũng chẳng ai bận lòng, nói gì đến một chút gió máy."
Ngôn Chi nheo mắt. Bước chân hắn lại tiến thêm một bước, vượt qua ranh giới của sự cung kính thông thường. Khoảng cách gần đến mức Nhược Vy có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi đồng tử sâu thẳm của hắn. Hắn đưa tay ra, nhưng không phải để chạm vào nàng, mà là để với lấy cánh cửa sổ gỗ đã mục một góc phía sau lưng nàng rồi khép mạnh lại.
Tiếng cạch vang lên dứt khoát. Nhược Vy giật mình, tấm lưng mảnh mai vô tình tựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Qua lớp lụa mỏng, nàng cảm nhận được sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể nam nhân, một thứ nhiệt lượng mạnh mẽ đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh lẽo của lãnh cung. Một mùi hương nồng nàn của da thuộc và cỏ dại vương trên chiến bào của hắn xộc thẳng vào khứu giác, khiến đầu óc nàng nhất thời choáng váng.
Hắn không lùi lại. Cánh tay hắn vẫn đặt trên bệ cửa, vô tình tạo thành một vòng vây hẹp bao trọn lấy nàng.
"Nương nương tự trọng." – Hắn thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của Nhược Vy, khiến nàng rùng mình một cái. "Mạng sống của người không chỉ thuộc về mình người. Ở thâm cung này, chết là điều dễ nhất, sống sao cho người ta không thể chạm tới mới là bản lĩnh."
Nhược Vy xoay người lại, đối diện với hắn. Sự va chạm nhẹ giữa tà áo và giáp sắt tạo nên những thanh âm sột soạt đầy ám ảnh. Nàng ngửa cổ, đối diện với gương mặt lạnh lùng của Thẩm Ngôn Chi, trái tim đập loạn nhịp như một con chim nhỏ bị sập bẫy.
"Thẩm thống lĩnh quan tâm đến mạng sống của một phi tần thất sủng từ bao giờ vậy?" – Nàng hỏi, giọng nói mang theo chút khiêu khích, chút yếu đuối và cả sự khao khát được chú ý.
Bàn tay Ngôn Chi đang đặt trên bệ cửa bỗng siết chặt, những khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt hắn vốn dĩ luôn tĩnh lặng như nước sâu, nay bỗng bùng lên một ngọn lửa đen tối. Hắn nhìn xuống đôi môi đang run rẩy của nàng, một sự thôi thúc điên cuồng trỗi dậy trong lòng. Hắn biết, nếu bây giờ không rời đi, hắn sẽ phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn.
Nhưng Nhược Vy như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, nàng không lùi bước, mà lại vô thức đưa bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào dải lụa thắt ngang thắt lưng của hắn. Một sự va chạm da thịt tình cờ nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân.
Không gian như ngừng trệ. Cảm giác hưng phấn khi làm một điều cấm kỵ len lỏi vào từng mạch máu. Trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn tiếng nhịp tim dồn dập của hai kẻ đang đứng bên bờ vực của tội lỗi.
"Lùi lại." – Ngôn Chi gằn giọng, nhưng đôi chân hắn như mọc rễ, không thể nhích thêm một li.
Nhược Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy ma lực: "Nếu ta nói không thì sao?"
Đó là một lời thách thức, cũng là một lời mời gọi đầy nguy hiểm.