Sau đêm ở thư viện bỏ hoang, không khí giữa Nhược Vy và Ngôn Chi đã mang một sắc thái hoàn toàn khác. Đó không còn là sự thăm dò hay thách thức, mà là một sự ngầm định đầy nguy hiểm. Giữa chốn cung đình đầy rẫy tai mắt, họ học được cách giao tiếp qua những điều không lời: một cái gật đầu từ xa, một ánh mắt dừng lại lâu hơn thường lệ, hay một nhành hoa quỳnh bất ngờ đặt bên cửa sổ lãnh cung mỗi sớm mai.
Nhưng, bóng tối không thể che giấu mãi một ngọn lửa đang rực cháy.
Tại Diên Hy cung, Tuệ Phi đang nhàn nhã tỉa những đóa mẫu đơn đỏ rực. Đôi mắt sắc sảo của ả khẽ nheo lại khi nghe báo cáo từ tên thái giám thân tín – kẻ đã bị Thẩm Ngôn Chi đuổi đi mấy ngày trước.
"Ngươi nói... Thẩm thống lĩnh thường xuyên lảng vảng quanh khu vực lãnh cung?" Tuệ Phi đặt kéo xuống, âm thanh va chạm với khay bạc nghe chói tai.
"Bẩm nương nương, nô tài thấy thống lĩnh không chỉ đi tuần bình thường. Ánh mắt ngài ấy nhìn về phía cung Trường Xuân... rất lạ."
Tuệ Phi cười lạnh, vẻ mặt đầy toan tính: "Một vị tướng quân thép lạnh, lại đi để tâm đến một 'bóng ma' bị lãng quên sao? Thật thú vị. Hãy canh chừng cho kỹ, ta muốn bắt được cả đôi chim liền cánh này khi chúng đang mặn nồng nhất."
Trong khi đó, tại một góc khuất của ngự uyển vào lúc hoàng hôn buông xuống, Nhược Vy đang cố tình rẽ lối đi về phía hồ sen cạn. Nàng biết hôm nay Ngôn Chi có ca trực tại đây.
Dưới bóng cây tùng cổ thụ, Ngôn Chi đứng sừng sững, tay nắm chặt đốc kiếm. Khi thấy bóng dáng mảnh mai của Nhược Vy tiến lại gần, lồng ngực hắn khẽ thắt lại. Hắn bước lên một bước, chắn giữa đường đi của nàng, giả vờ như đang kiểm tra thân phận của cung nhân qua đường.
"Nương nương, nơi này gió lạnh, không nên nán lại lâu." Hắn nói, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng bàn tay lại bí mật chạm vào tà áo của nàng khi hai người lướt qua nhau.
Sự đụng chạm chỉ diễn ra trong chưa đầy một giây, nhưng đủ để khiến cả hai đều rùng mình. Nhược Vy khẽ dừng bước, nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần dưới ánh hoàng hôn tà dương. Nàng thầm thì, hơi thở chỉ đủ cho một mình hắn nghe thấy:
"Tối nay, dưới tầng hầm của Tháp Chuông. Ta có thứ muốn cho chàng xem."
Ngôn Chi nheo mắt, áp lực từ sự chiếm hữu khiến hắn muốn kéo nàng vào lòng ngay lập tức, nhưng lý trí đã kịp ngăn lại. Hắn chỉ khẽ gật đầu, rồi lạnh lùng bước qua như hai người xa lạ.
Đêm đó, dưới chân Tháp Chuông cổ kính, nơi bụi bặm và mạng nhện giăng đầy, Nhược Vy đã đợi sẵn. Nàng không thắp nến, chỉ đứng trong bóng tối, chờ đợi tiếng bước chân quen thuộc. Khi Ngôn Chi xuất hiện, hắn không nói lời nào mà lập tức ép nàng vào bức tường đá lạnh lẽo.
"Người có biết Tuệ Phi đã bắt đầu nghi ngờ không?" Ngôn Chi gằn giọng, đôi mắt rực lửa nhìn nàng.
Nhược Vy không hề sợ hãi, nàng đưa tay vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn, những ngón tay mềm mại mơn trớn trên đôi môi khô khốc: "Vậy nên... chúng ta phải tranh thủ từng chút một, phải không?"
Hắn thở hắt ra một hơi, sự kìm nén suốt cả ngày dài tan biến. Hắn cúi xuống, nụ hôn lần này mang theo cả sự giận dữ lẫn yêu thương nồng cháy. Giữa không gian chật hẹp và tối tăm, sự va chạm da thịt vụng trộm càng trở nên mạo hiểm và đầy kích thích. Tiếng tim đập dồn dập hòa cùng tiếng gió rít qua khe tháp, tạo nên một bản nhạc tình đầy tội lỗi.
Họ không biết rằng, phía sau một khe cửa hẹp, một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát tất cả.