MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Cung Xuân TìnhChương 7

Lãnh Cung Xuân Tình

Chương 7

859 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng ban mai rọi vào cung Trường Xuân không mang theo hơi ấm, trái lại chỉ làm rõ hơn vẻ tiêu điều của những bức tường tróc lở. Nhược Vy ngồi bên bàn trang điểm, đôi mắt nàng có chút mệt mỏi nhưng khóe môi lại phảng phất một nụ cười kín đáo. Trên cổ tay nàng, vết siết nhẹ từ bàn tay Ngôn Chi đêm qua vẫn còn để lại một dấu hồng nhạt, như một thứ trang sức bí mật mà chỉ nàng mới cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Đột nhiên, tiếng giày thêu dẫm lên gạch vỡ vang lên gấp gáp. Tiểu Mai chạy xộc vào, mặt cắt không còn giọt máu: "Nương nương! Tuệ Phi... Tuệ Phi giá lâm!"

Nhược Vy giật mình, nhanh chóng kéo cao cổ áo, che đi những dấu vết của đêm mặn nồng. Nàng vừa đứng dậy thì bóng dáng đỏ rực của Tuệ Phi đã hiện ra ở ngưỡng cửa. Tuệ Phi bước vào, đôi mắt sắc sảo đảo quanh căn phòng rách nát một cách ghê tởm, rồi dừng lại trên gương mặt của Nhược Vy.

"Tô muội muội, lâu rồi không gặp, sắc diện của muội xem ra còn tươi tắn hơn cả lúc chưa thất sủng." Tuệ Phi cười khẩy, giọng nói ngọt như mật nhưng giấu dao găm.

"Tạ ơn Tuệ Phi nương nương quan tâm. Muội ở nơi hẻo lánh này, tâm không tạp niệm nên cũng dễ ngủ hơn đôi chút." Nhược Vy bình thản đáp lễ, đôi tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt.

Tuệ Phi chậm rãi tiến lại gần, chiếc móng giả bằng vàng chạm vào gò má mịn màng của Nhược Vy, một sự đe dọa rõ rệt. "Tâm không tạp niệm? Vậy mà ta nghe nói, Thẩm thống lĩnh gần đây rất siêng năng đi tuần qua chốn này. Thật lạ, một vị tướng quân bận rộn lại quan tâm đến một cung điện bỏ hoang như vậy."

Trái tim Nhược Vy nảy lên một nhịp, nhưng nàng vẫn giữ khuôn mặt không chút gợn sóng: "Thẩm thống lĩnh làm việc công minh, có lẽ vì nơi này hẻo lánh, dễ kẻ gian đột nhập nên ngài ấy mới lưu tâm."

"Kẻ gian? Hay là 'người tình'?" Tuệ Phi bất ngờ áp sát, mùi hương phấn hoa nồng nặc lấn át không gian. Ả đột ngột đưa tay định kéo cổ áo của Nhược Vy xuống: "Để ta xem, trên người muội có giấu bí mật gì mà khiến Thẩm thống lĩnh mê mẩn đến thế!"

Nhược Vy lùi lại một bước, định né tránh, thì một giọng nói đanh thép vang lên từ phía sân: "Thần Thẩm Ngôn Chi, bái kiến Tuệ Phi nương nương!"

Sự xuất hiện đột ngột của Ngôn Chi khiến Tuệ Phi khựng lại. Hắn bước vào, giáp sắt sáng loáng dưới nắng, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Hắn đứng chắn giữa hai nữ nhân, một sự che chở vô hình nhưng đầy dứt khoát.

"Thẩm thống lĩnh? Sao ngài lại ở đây?" Tuệ Phi nheo mắt, nụ cười trở nên thâm độc hơn.

"Thần đang truy đuổi một kẻ nghi là mật thám lẻn vào cung, hắn vừa chạy hướng về phía này. Để đảm bảo an toàn cho nương nương, thần xin mạn phép kiểm soát khu vực này." Ngôn Chi nói, ánh mắt hắn lướt qua Nhược Vy trong một tích tắc – một cái nhìn chứa đựng sự trấn an và cả một ngọn lửa khao khát được bảo vệ nàng.

Tuệ Phi cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng cũ kỹ: "Hay cho một cái cớ truy đuổi mật thám! Thẩm Ngôn Chi, ngài bảo vệ nàng ta quá lộ liễu rồi đấy. Nhưng đừng quên, đây là hậu cung của Hoàng thượng. Một bước đi sai, cả hai người sẽ không có chỗ chôn."

Nói đoạn, ả hất tay áo, quay người rời đi cùng đoàn tùy tùng, không quên để lại một ánh nhìn đầy căm phẫn.

Căn phòng chỉ còn lại Nhược Vy và Ngôn Chi. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim dồn dập của nhau. Ngôn Chi xoay người lại, bàn tay hắn run nhẹ khi chạm vào vai nàng.

"Người có sao không?" Giọng hắn trầm đục, chứa đầy sự lo lắng.

Nhược Vy nhìn vào mắt hắn, nỗi sợ hãi ban nãy tan biến, chỉ còn lại sự hưng phấn mãnh liệt khi cùng nhau đối đầu với hiểm nguy. Nàng bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn xuống thấp: "Chàng mạo hiểm quá. Nhưng ta... ta thích cách chàng xuất hiện."

Ngôn Chi siết chặt eo nàng, ép sát nàng vào lồng ngực mình, nụ hôn của hắn lần này mang theo vị mặn của mồ hôi và vị đắng của sự nguy hiểm đang cận kề. Sự va chạm giữa da thịt mềm mại và lớp giáp sắt cứng lạnh tạo nên một cảm giác kích thích tột độ. Giữa lồng lộng nắng ngày, ngay tại nơi vừa bị đe dọa, họ lại một lần nữa giao thoa cảm xúc trong sự vụng trộm đầy liều lĩnh.