MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Cung Xuân TìnhChương 8

Lãnh Cung Xuân Tình

Chương 8

727 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc đối đầu nghẹt thở với Tuệ Phi, bầu không khí trong lãnh cung không còn vẻ tĩnh lặng như trước. Sự nghi ngờ của Tuệ Phi như một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu, chỉ chờ một sơ hở nhỏ để giáng xuống. Nhược Vy biết, mỗi giây phút nàng và Ngôn Chi ở cạnh nhau lúc này đều là đang đùa giỡn với tử thần.

Nhưng dường như, sự nguy hiểm ấy lại là một loại chất xúc tác kỳ lạ, khiến khao khát trong lòng họ bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

Hoàng hôn vừa tắt, Ngôn Chi đã xuất hiện. Lần này, hắn không đi lối cửa chính. Hắn lẻn qua cửa sổ phía sau, nơi bóng tối của những tán cây tùng che phủ hoàn toàn. Vừa chạm chân xuống sàn gỗ, hắn đã thấy Nhược Vy đang đứng đợi sẵn trong bóng tối. Nàng chỉ mặc một chiếc áo yếm bằng lụa mỏng và khoác ngoài lớp áo choàng hờ hững, làn da trắng sứ nổi bật giữa không gian u tối.

Hắn không nói lời nào, sải bước tới và nhấc bổng nàng lên. Nhược Vy khẽ thốt lên một tiếng nhỏ, đôi chân thon dài vô thức quấn lấy thắt lưng hắn. Ngôn Chi đặt nàng xuống chiếc giường cũ kỹ, nơi lớp đệm rơm đã sờn nhưng lại mang mùi hương của cỏ khô và của chính nàng.

"Chàng điên rồi... Tuệ Phi vừa mới rời đi chưa lâu." Nhược Vy thầm thì, đôi tay mảnh dẻ luồn vào mái tóc đen dày của hắn, kéo hắn xuống gần hơn.

"Ta không thể đợi thêm một khắc nào nữa." Ngôn Chi gằn giọng, hơi thở nồng nàn vị tuyết tùng phả lên cánh mũi nàng. "Càng nguy hiểm, ta càng muốn mang người giấu đi, muốn người chỉ thuộc về một mình ta."

Bàn tay thô ráp của hắn bắt đầu di chuyển, không còn sự tiết chế như những lần trước. Hắn tháo bỏ lớp giáp sắt lạnh lẽo, ném nó sang một bên với một tiếng khô khốc. Khi chỉ còn lớp áo lót mỏng, sự va chạm da thịt giữa họ trở nên chân thật đến mức khiến Nhược Vy run rẩy. Hắn chiếm hữu đôi môi nàng bằng một nụ hôn sâu, nồng cháy và đầy tính chiếm đoạt, như muốn khảm sâu hình bóng nàng vào tâm khảm.

Sự va chạm vụng trộm trong bóng tối mang đến một cảm giác hưng phấn tột độ. Mỗi lần tiếng gió rít qua khe cửa hay tiếng lá khô rụng ngoài sân đều khiến họ giật mình, nhưng ngay sau đó là sự cuồng nhiệt bù đắp. Nhược Vy cảm nhận được từng thớ cơ bắp săn chắc của Ngôn Chi đang căng lên dưới lòng bàn tay mình, cảm nhận được nhịp tim dồn dập của một vị tướng quân vốn dĩ luôn giữ kỷ luật thép, nay lại vì nàng mà loạn nhịp.

"Nhược Vy... nói cho ta biết, người có sợ không?" Hắn thì thầm, nụ hôn trượt dần xuống xương quai xanh thanh mảnh.

"Sợ..." Nhược Vy thở dốc, đôi mắt mờ sương nhìn vào bóng tối. "Nhưng nếu phải chết, ta cũng muốn chết trong vòng tay chàng, không phải là một bóng ma cô độc ở chốn này."

Câu nói ấy như một liều thuốc kích thích cuối cùng. Ngôn Chi siết chặt vòng tay, sự giao thoa của cảm xúc lúc này không chỉ là ham muốn xác thịt, mà là sự hòa quyện của hai kẻ cùng đường, tìm thấy sự sống duy nhất trong chính tội lỗi của mình. Trong căn phòng chật hẹp, hơi ấm tỏa ra từ hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, xua tan cái lạnh lẽo của lãnh cung.

Đêm ấy, họ không ngủ. Họ dành cả đêm để cảm nhận hơi thở của nhau, để ghi nhớ từng đường nét trên cơ thể đối phương, như thể đây là lần cuối cùng được thuộc về nhau hoàn toàn.

Tuy nhiên, ở một góc khác của cung đình, Tuệ Phi đang cầm trên tay một chiếc trâm cài tóc lạ mắt – thứ mà thuộc hạ của ả vừa nhặt được ở gần cửa sau cung Trường Xuân. Một nụ cười độc địa nở trên môi ả: "Để xem lần này, Thẩm Ngôn Chi sẽ giải thích thế nào."