MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Cung Xuân TìnhChương 9

Lãnh Cung Xuân Tình

Chương 9

767 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu không khí tại cung Trường Xuân căng thẳng đến mức tưởng chừng chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để nổ tung. Nhược Vy thức dậy với cảm giác rã rời nhưng ngọt ngào còn vương trên da thịt, nhưng niềm hạnh phúc ấy ngắn chẳng tày gang khi Tiểu Mai hớt hải chạy vào, gương mặt không còn một giọt máu.

"Nương nương... không xong rồi! Người của Tuệ Phi đang tập trung tại điện Thái Hòa, họ nói... họ tìm thấy vật chứng."

Nhược Vy siết chặt vạt áo, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng nhanh chóng kiểm tra lại hộp trang sức. Chiếc trâm ngọc bích hình cành mai – vật kỷ niệm duy nhất mẫu thân để lại – đã không còn ở đó. Nàng nhớ lại đêm qua, trong lúc vội vã lẩn tránh lính tuần, có lẽ nó đã rơi lại ở bụi tùng gần thư viện.

Tại ngự uyển, Tuệ Phi đứng hiên ngang, trên tay xoay nhẹ chiếc trâm ngọc bích. Thẩm Ngôn Chi đứng đối diện, gương mặt vẫn lạnh lùng như sương giá, nhưng đôi tay giấu sau lưng đã nắm chặt thành nắm đấm.

"Thẩm thống lĩnh, ngài vốn là người chấp pháp nghiêm minh." Tuệ Phi nhếch môi, đưa chiếc trâm lên sát mặt hắn. "Vật này ta nhặt được ở nơi ngài thường xuyên 'đi tuần'. Ngài có thấy nó quen mắt không? Hay là để ta đưa lên Hoàng thượng, để người phân xử xem tại sao trâm cài của một phi tần thất sủng lại nằm ở nơi thống lĩnh cấm vệ quân đóng quân?"

Ánh mắt Ngôn Chi tối sầm lại. Đây là một cái bẫy trực diện. Nếu hắn thừa nhận biết chiếc trâm, cả hai sẽ bị khép vào tội thông dâm. Nếu hắn phủ nhận, Tuệ Phi sẽ dùng nó để tra tấn Nhược Vy cho đến khi nàng phải khai ra.

"Nương nương nghĩ nhiều rồi." Giọng Ngôn Chi trầm đục, vang lên đầy áp lực. "Vật này có lẽ là của kẻ gian đánh rơi khi thần truy đuổi đêm qua. Để thần mang về kiểm tra lại."

Hắn bước tới, định lấy lại chiếc trâm, nhưng Tuệ Phi nhanh chóng thu tay lại, nụ cười càng thêm độc địa: "Thống lĩnh nôn nóng quá. Muốn lấy lại vật này, hãy bảo chủ nhân của nó đến gặp ta tại Diên Hy cung vào tối nay. Một mình nàng ta thôi."

Đêm đó, gió rít qua những khe cửa, mang theo hơi lạnh thấu xương. Nhược Vy bước đi trên con đường đá dẫn đến Diên Hy cung, lòng nặng trĩu. Nhưng giữa đoạn đường tối tăm nhất, một bóng đen cao lớn bất ngờ kéo nàng vào góc khuất sau trụ đá.

"Chàng..." Nhược Vy thốt lên, hơi thở dồn dập.

Ngôn Chi ép nàng vào sát lòng mình, hơi thở hắn nồng nàn và gấp gáp hơn bao giờ hết. Hắn không nói lời nào, bàn tay siết chặt lấy thắt lưng nàng, nụ hôn rơi xuống trán nàng đầy đau đớn.

"Đừng đi. Đó là bẫy." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc.

"Nếu ta không đi, nàng ta sẽ hại chàng. Ta không thể để chàng mất đi binh quyền, mất đi mạng sống vì một nữ nhân như ta." Nhược Vy đưa tay vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông nàng yêu, đôi mắt rưng rưng.

Sự va chạm giữa họ trong bóng tối lúc này mang theo vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự hy sinh. Ngôn Chi không kìm được lòng, hắn đẩy nàng sát hơn vào vách đá lạnh lẽo, nụ hôn nồng cháy chiếm lấy đôi môi nàng như muốn giữ chặt lấy linh hồn nàng lại. Trong giây phút sinh tử cận kề, sự giao thoa của cảm xúc trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mỗi sự đụng chạm da thịt, mỗi hơi thở nồng nàn đều như lời thề nguyền của hai kẻ sẵn sàng chống lại cả thế giới.

"Nhược Vy, nghe ta..." Ngôn Chi tách khỏi môi nàng, đôi mắt rực cháy. "Ta đã chuẩn bị xong. Đêm nay, nếu nàng ta ép người, ta sẽ khởi binh. Ta không cần cái vương triều này, ta chỉ cần người."

Cảm giác tội lỗi ngọt ngào và sự hưng phấn tột độ tràn ngập tâm trí Nhược Vy. Nàng biết, họ đã bước qua ranh giới cuối cùng của sự an toàn. Phía trước là vực thẳm, nhưng trong vòng tay của Ngôn Chi, nàng cảm thấy mình như đang được tái sinh.