MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 1

Lãnh Địa Của Sói

Chương 1

846 từ · ~5 phút đọc

Tiệc mừng thọ 60 tuổi của lão gia nhà họ Lâm được tổ chức tại khách sạn bậc nhất thành phố C. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa, che lấp đi bóng tối đang rình rập bên ngoài những tấm kính cường lực.

Lâm Dao mặc một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu chát, làn da trắng sứ của cô nổi bật giữa đám đông như một đóa hồng kiều diễm nhất. Nhưng lúc này, trái tim cô đang đập loạn nhịp. Không phải vì tiếng nhạc giao hưởng, mà vì cô vừa vô tình nghe thấy âm mưu ám sát cha mình từ phía sau cánh cửa phòng kín.

Đoàng!

Một tiếng súng nổ xé toạc không gian sang trọng. Khói thuốc súng khét lẹt bắt đầu lan tỏa. Tiếng hét thất thanh vang lên, những ly rượu vang vỡ tan tành, chất lỏng đỏ tươi bắn tung tóe trên sàn đá cẩm thạch như máu.

"Bắt lấy con bé đó! Nó đã nghe thấy hết rồi!" – Một giọng nói thô thiển vang lên phía sau.

Lâm Dao không kịp suy nghĩ, cô cởi bỏ đôi giày cao gót vướng víu, xách vạt váy chạy thục mạng lên tầng trên của khách sạn. Phổi cô đau rát, mồ hôi rịn ra trên trán. Cô không thể xuống sảnh, bọn chúng đã bao vây hết lối ra.

Lên tầng 19 – khu vực VIP dành cho những nhân vật đặc biệt của chính phủ. Cô hy vọng sự bảo mật ở đây sẽ cứu lấy mạng mình.

Phía sau, tiếng bước chân rầm rập đang đến gần. Trong cơn hoảng loạn, Lâm Dao thấy một cánh cửa phòng hơi khép hờ. Cô lách người vào trong, khóa chốt lại, lưng dựa sát vào cửa, hơi thở dồn dập không khống chế nổi.

Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua rèm cửa khép hờ. Một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi cô: mùi gỗ đàn hương quyện với mùi kim loại lạnh lẽo và… mùi khói thuốc lá nhạt.

"Ai?"

Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực và mang theo luồng điện lạnh toát vang lên từ phía bóng tối.

Lâm Dao giật mình, cô run rẩy thốt lên: "Cứu… cứu tôi với. Có người muốn giết tôi."

Một bóng hình cao lớn lừng lững bước ra từ bóng tối. Người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo phông đen bó sát, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn và bả vai rộng lớn. Trên tay anh không phải là ly rượu, mà là một khẩu súng lục đang được tháo rời để lau chùi.

Ánh trăng chiếu rọi vào gương mặt anh. Đó là một khuôn mặt góc cạnh như tạc tượng, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào "vị khách không mời". Trên cánh tay anh, một hình xăm đại bàng tung cánh chạy dài xuống cổ tay, nơi có chiếc đồng hồ quân đội chuyên dụng.

Lăng Phong – Thiếu tá của lực lượng đặc nhiệm, người vừa trở về sau chiến dịch biên giới. Anh không thích sự ồn ào, và càng không thích những rắc rối mang hình hài phụ nữ.

"Đi ra ngoài." – Anh buông một câu cộc lốc, không chút thương hoa tiếc ngọc.

"Làm ơn… bọn chúng đang ở ngoài cửa." – Lâm Dao tiến lại gần, đôi mắt đẫm lệ ngước nhìn anh. Chiếc váy lụa mỏng manh vì chạy trốn mà lệch sang một bên, để lộ bờ vai trần run rẩy và vùng cổ trắng ngần.

Lăng Phong nheo mắt. Ánh mắt anh vô tình lướt qua lồng ngực phập phồng của cô gái trẻ. Sự hoảng loạn và nét đẹp thuần khiết của cô gái này là một thứ thuốc độc đối với sự kỷ luật của anh.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng đập cửa thô bạo vang lên từ bên ngoài.

"Mở cửa! Kiểm tra phòng!" – Tiếng bọn sát thủ gầm gừ.

Lâm Dao sợ hãi đến mức khuỵu xuống, cô bám chặt lấy ống quần của Lăng Phong, giọng khẩn thiết: "Tôi xin anh… tôi có thể đưa anh bất cứ thứ gì. Tiền bạc, địa vị… hay cả mạng sống này."

Lăng Phong cúi xuống, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình. Một luồng hơi nóng từ cơ thể anh tỏa ra bao vây lấy cô.

"Bất cứ thứ gì?" – Giọng anh khàn đặc, ngón tay cái vô tình miết nhẹ lên làn môi đỏ mọng đang run rẩy của cô.

Trong không gian tĩnh mịch, tiếng đập cửa càng lúc càng lớn, nhưng áp lực tỏa ra từ người đàn ông trước mặt còn khiến Lâm Dao nghẹt thở hơn. Cô nhắm mắt lại, gật đầu trong vô vọng.

Lăng Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị. Anh một tay nhấc bổng cô lên giường, tay kia rút khẩu súng đã lắp hoàn chỉnh, hướng thẳng về phía cánh cửa đang rung chuyển.

"Được, giữ lời đấy, tiểu thư."