Tiếng đập cửa bên ngoài đã chuyển thành tiếng phá khóa khô khốc. Lâm Dao bị ném xuống chiếc giường rộng lớn, tấm đệm êm ái lún xuống khiến cả người cô nảy lên. Trong bóng tối, cô thấy Lăng Phong không hề hoảng loạn. Anh di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, đứng áp sát vào bức tường cạnh cửa ra vào.
Rầm!
Cánh cửa bị đá văng. Hai gã đàn ông mặc vest đen, tay cầm súng giảm thanh xông vào.
"Tìm kỹ cho tao, con khốn đó chắc chắn đang..."
Câu nói chưa kịp dứt, một cái bóng cao lớn đã lao ra. Lăng Phong ra đòn nhanh như chớp, bàn tay hộ pháp của anh bóp chặt cổ tay cầm súng của kẻ đi đầu, phát ra tiếng xương gãy "rắc" ghê người. Anh xoay người, tung một cú đá trực diện vào lồng ngực gã thứ hai, khiến hắn bay ngược ra hành lang, va rầm vào bức tường đối diện rồi lịm đi.
Gã còn lại định hét lên, nhưng họng súng lạnh ngắt của Lăng Phong đã ấn chặt vào thái dương hắn.
"Biến. Trước khi tôi đổi ý và để các người nằm lại đây vĩnh viễn." – Giọng anh không cao nhưng chứa đựng sát khí đặc quánh của một kẻ đã bước ra từ vũng máu chiến trường.
Đám sát thủ nhận ra phù hiệu quân đội đặc chủng trên chiếc thắt lưng da của anh. Bọn chúng run rẩy, nhìn nhau rồi dìu đồng bọn chạy trối chết. Trong thế giới ngầm, đụng vào ai cũng được, nhưng tuyệt đối không được đụng vào "Sói đầu đàn" của lực lượng đặc nhiệm.
Căn phòng trở lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Lăng Phong đóng sập cửa, khóa trái. Anh chậm rãi tháo thắt lưng quân đội, tiếng kim loại va chạm "lạch cạch" trong không gian tối tăm khiến da gà của Lâm Dao nổi hết lên. Cô lùi sâu vào góc giường, đôi mắt to tròn đầy vẻ cảnh giác:
"Cảm... cảm ơn anh. Bọn chúng đi rồi, tôi cũng nên..."
"Nên đi?" – Lăng Phong bước lại gần, mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của cô. Anh chống một tay xuống đệm, cúi người sát đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà nồng nàn quyện với mùi khói thuốc lá trên hơi thở của anh. – "Vừa rồi tiểu thư nói gì nhỉ? Có thể đưa tôi bất cứ thứ gì cơ mà?"
Lâm Dao lắp bắp: "Tôi sẽ viết séc... anh muốn bao nhiêu? Gia đình tôi sẽ trả..."
"Tôi không thiếu tiền." – Lăng Phong ngắt lời, bàn tay thô ráp của anh chạm vào bả vai trần mịn màng của cô. Đầu ngón tay đầy vết chai sần di chuyển dọc theo xương quai xanh tinh tế, dừng lại ở sợi dây váy mỏng manh đang bị lệch.
Lâm Dao run bắn người. Sự áp chế từ cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt rực lửa của người đàn ông này khiến cô thấy mình giống như một chú thỏ nhỏ bị dồn vào đường cùng.
"Anh... anh muốn gì?"
Lăng Phong không trả lời bằng lời nói. Anh dùng đôi bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Cơ thể cao lớn, rắn chắc như thép nguội của anh đè nặng lên người cô, khiến lớp lụa mỏng manh của chiếc váy đỏ dán chặt vào làn da.
"Tôi đã cứu mạng cô. Ở chỗ tôi, cái giá của mạng sống không rẻ như mấy con số trên giấy bạc đâu."
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát mùi hoa hồng của cô, hít một hơi thật sâu như đang thưởng thức một món quà quý giá. Lâm Dao cảm nhận được sự cứng rắn của lồng ngực anh ép vào ngực mình, nhịp tim anh đập mạnh mẽ, đều đặn nhưng đầy nguy hiểm.
"Tôi muốn... chính cô."
Lăng Phong khàn giọng nói, rồi đột ngột chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Nó không hề dịu dàng, mà đầy sự chiếm hữu, càn quét và cưỡng chế – đúng phong cách của một quân nhân đang đánh chiếm một vùng lãnh thổ mới. Lâm Dao ú ớ, đôi tay nhỏ bé đẩy vào lồng ngực cứng ngắc của anh nhưng vô vọng. Sự xa lạ, sợ hãi ban đầu dần bị hơi ấm rực cháy từ cơ thể anh thiêu rụi, khiến cả người cô mềm nhũn ra dưới sự khống chế của Thiếu tá.
Đêm nay, tiểu thư nhà họ Lâm chính thức rơi vào vòng tay của "con sói" vùng biên ải.