Căn phòng VIP 1902 chìm trong bầu không khí đặc quánh của sự chiếm hữu. Lâm Dao cảm thấy hơi thở của mình bị tước đoạt hoàn toàn bởi nụ hôn mang đầy mùi vị bá đạo và thô ráp của Lăng Phong. Những đầu ngón tay đầy vết chai của anh như có lửa, lướt đến đâu khiến da thịt cô run rẩy đến đó.
Đúng lúc cao trào, khi bàn tay Lăng Phong vừa chạm vào khóa kéo phía sau chiếc váy lụa, đôi tai thính nhạy của một quân nhân đặc chủng đột ngột giật mình. Anh dừng lại, ánh mắt rực lửa ngay lập tức trở nên lạnh lẽo như băng tuyết.
"Chết tiệt!" – Anh rủa thầm một tiếng.
"Sao... sao vậy?" – Lâm Dao mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển, đôi mắt nhòe lệ nhìn anh đầy ngơ ngác.
Lăng Phong không trả lời, anh bật dậy khỏi giường nhanh như một con báo. Anh vơ lấy chiếc áo khoác quân đội quăng cho cô: "Mặc vào! Bọn chúng không phải sát thủ bình thường. Là lính đánh thuê chuyên nghiệp, chúng đang bao vây cả tòa nhà bằng thiết bị hồng ngoại."
Lâm Dao hốt hoảng, vội vàng xỏ tay vào chiếc áo khoác rộng thùng thình của anh. Mùi gỗ đàn hương và hơi ấm từ chiếc áo bao trùm lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn lạ kỳ giữa cơn nguy biến.
Lăng Phong kiểm tra băng đạn, lắp nòng giảm thanh vào khẩu súng lục. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, dặn dò bằng giọng trầm thấp: "Nghe này tiểu thư, từ giây phút này, cô phải làm theo mọi mệnh lệnh của tôi. Nếu tôi bảo chạy, cô không được dừng lại. Nếu tôi bảo nằm xuống, cô không được ngóc đầu lên. Rõ chưa?"
Lâm Dao gật đầu lia lịa, lòng bàn tay anh to lớn và ấm nóng bao bọc lấy tay cô, truyền cho cô một chút dũng khí cuối cùng.
Rạng đông bắt đầu ló dạng, nhưng ánh sáng yếu ớt của ngày mới không mang lại hy vọng, nó chỉ làm lộ ra những bóng đen đang áp sát khách sạn từ phía khu rừng phía sau. Lăng Phong không chọn đi thang máy hay cầu thang bộ. Anh dẫn cô ra ban công tầng 19.
"Anh điên rồi sao? Đây là tầng 19!" – Lâm Dao nhìn xuống vực thẳm hun hút dưới chân, chân tay rụng rời.
"Ôm chặt lấy tôi!" – Lăng Phong chẳng đợi cô đồng ý, anh dùng một sợi dây thừng chuyên dụng móc vào lan can thép, một tay siết chặt eo cô kéo sát vào lồng ngực mình, tay kia bóp khóa dây.
Cả thế giới của Lâm Dao như đảo lộn. Cô nhắm nghiền mắt, hai tay ôm ghì lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm vai cứng cáp. Tiếng gió rít bên tai và cảm giác không trọng lực làm cô muốn thét lên, nhưng hơi ấm rực cháy từ cơ thể Lăng Phong đã trấn an cô. Sự va chạm giữa hai cơ thể qua lớp vải mỏng manh trong lúc hạ xuống khiến cả hai đều nảy sinh những cảm xúc xao động khó tả.
Khi chân vừa chạm đất ở bãi cỏ phía sau khách sạn, Lăng Phong lập tức kéo cô chạy lao vào màn sương mù dày đặc của khu rừng nguyên sinh phía sau thành phố.
"Chúng ta đi đâu?" – Lâm Dao thở không ra hơi, đôi chân trần của cô bị cỏ sắc cứa vào đau rát.
"Vào rừng. Đó là địa bàn của tôi, không phải của chúng." – Lăng Phong vừa nói vừa quan sát địa hình.
Đột nhiên, tiếng đạn găm vào thân cây ngay cạnh đầu họ vang lên. Phập! Phập!
"Nằm xuống!"
Lăng Phong nhấn vai cô xuống một bụi rậm rậm rạp. Anh đè toàn bộ thân hình to lớn của mình lên người cô để che chắn. Giữa tiếng súng nổ râm ran và sự truy đuổi gắt gao, hai cơ thể lại một lần nữa dán chặt vào nhau trên nền đất ẩm ướt. Lâm Dao có thể cảm nhận được cơ bắp đùi săn chắc của anh đang gồng lên, và họng súng nóng hổi của anh đang tì sát bên tai cô.
"Sợ không?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng hực phả vào vành tai nhạy cảm của cô.
Lâm Dao run rẩy, nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của anh, cô khẽ lắc đầu.
Lăng Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt có chút tán thưởng. Anh xoay người, nổ súng trả đũa một cách điêu luyện. Mỗi phát đạn phát ra là một tiếng rên rỉ của kẻ thù đổ rạp.
"Đi thôi, đêm nay chúng ta phải vượt qua đỉnh núi này trước khi mặt trời lên hẳn."
Anh dắt cô đi sâu vào bóng tối đại ngàn, nơi chỉ có tiếng sương rơi và nhịp tim của hai kẻ thuộc về hai thế giới khác nhau đang dần hòa chung một nhịp.