MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 4

Lãnh Địa Của Sói

Chương 4

812 từ · ~5 phút đọc

Cơn bão tuyết tràn về sớm hơn dự tính. Gió rít gào qua những khe đá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi cao đại ngàn. Lâm Dao lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, đôi chân trần của cô rướm máu, sưng tấy vì băng giá. Tầm nhìn chỉ còn là một màn trắng xóa nhòe nhoẹt.

"Lăng... Lăng Phong... tôi không đi nổi nữa..." – Giọng cô thều thào, đôi môi mọng vốn dĩ đỏ hồng giờ đã chuyển sang màu tím tái vì hạ thân nhiệt.

Lăng Phong dừng bước, quay lại nhìn người con gái nhỏ bé đang run rẩy sau lưng mình. Ánh mắt anh thoáng qua một chút xót xa nhưng rất nhanh bị vẻ lạnh lùng che khuất. Không nói một lời, anh xốc bổng cô lên bằng đôi cánh tay lực lưỡng, đi thẳng vào một hang đá hẹp ẩn sau bụi cây khô.

Bên trong hang, bóng tối bao trùm, chỉ có tiếng gió hú ghê người ngoài cửa. Lăng Phong đặt cô ngồi xuống một tảng đá phẳng, rồi nhanh chóng gom chút lá khô nhóm lửa. Ánh lửa bập bùng cháy lên, nhưng cái lạnh trong hang vẫn khiến Lâm Dao run cầm cập.

"Cởi ra." – Lăng Phong vừa tháo thắt lưng quân đội, vừa lạnh lùng ra lệnh.

Lâm Dao giật mình, co người lại: "Anh... anh nói gì cơ?"

"Quần áo của cô đã thấm sương tuyết, nếu không cởi ra, cô sẽ chết vì cóng trước khi trời sáng." – Lăng Phong bước lại gần, bàn tay thô ráp không đợi cô đồng ý đã bắt đầu tháo chiếc áo khoác quân đội rộng thùng thình mà anh đưa cho cô lúc trước.

Bên dưới lớp áo khoác, chiếc váy lụa hai dây của cô đã ướt đẫm, dán chặt vào những đường cong thanh xuân. Dưới ánh lửa bập bùng, làn da trắng sứ của tiểu thư nhà họ Lâm trở nên mờ ảo, gợi cảm một cách đầy khiêu khích. Lăng Phong cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh là một quân nhân, một gã đàn ông đầy bản năng, và trước mặt anh lại là một "đóa hồng" đang run rẩy cần được sưởi ấm.

Anh cũng dứt khoát cởi bỏ chiếc áo phông đen ướt sũng, để lộ vòm ngực rộng lớn với những khối cơ bắp rắn chắc và vết sẹo dài chạy dọc mạn sườn – minh chứng cho những trận chiến sinh tử.

"Lại đây. Dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm là cách nhanh nhất." – Giọng anh khàn đặc đi.

Lâm Dao bối rối, nhưng cái lạnh thấu xương khiến bản năng sinh tồn trỗi dậy. Cô rụt rè tiến lại, áp sát vào lồng ngực nóng hổi như lò sưởi của anh. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự thô ráp của những vết sẹo và sự cứng rắn như đá tảng của cơ thể người lính.

Lăng Phong kéo chiếc chăn quân dụng mỏng từ trong ba lô ra, bao phủ lấy cả hai. Trong không gian chật hẹp, mùi hương thiếu nữ thanh khiết quyện với mùi nam tính nồng nàn của anh tạo thành một loại xúc tác chết người.

Bàn tay anh choàng qua eo cô, ban đầu chỉ là để giữ nhiệt, nhưng cảm giác mềm mại từ làn da tiểu thư khiến lý trí của anh dần tan biến. Ngón tay Lăng Phong vô tình miết nhẹ lên vùng lưng trần của cô, mỗi nơi anh đi qua như đốt lên một ngọn lửa nhỏ.

"Thiếu tá... anh nóng quá..." – Lâm Dao khẽ rên rỉ, hơi thở của cô phả vào vòm ngực anh, nóng rực và dồn dập.

Lăng Phong cúi đầu, nhìn vào đôi mắt chứa đầy nước của cô. Sự yếu đuối và tin cậy của cô lúc này chính là đòn chí mạng đánh vào sự tự chủ cuối cùng của anh. Anh không kìm lòng được mà nâng cằm cô lên, chiếm lấy đôi môi nhỏ nhắn đó.

Nụ hôn lần này không còn sự thô bạo của cuộc truy sát, mà mang theo sự khát khao tích tụ từ lâu. Anh mút mát, dây dưa như muốn nuốt chửng lấy sự ngọt ngào của cô. Bàn tay anh không còn yên vị, nó bắt đầu di chuyển lên phía trên, chạm vào những vùng nhạy cảm nhất.

Trong hang đá lạnh lẽo, giữa tiếng gió bão gào thét, có hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau, đốt cháy màn đêm bằng thứ nhiệt lượng nguyên thủy nhất. Lâm Dao hoàn toàn chìm đắm trong vòng tay của người đàn ông này, mặc cho anh "xâm chiếm" lãnh thổ của mình, cảm nhận sự mạnh mẽ và chiếm hữu tuyệt đối mà cô chưa từng biết đến.

Đêm tuyết ấy, ranh giới giữa bảo vệ và chiếm hữu đã hoàn toàn bị xóa nhòa.