Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ đá, hắt vào trong hang những vệt sáng lốm đốm. Cơn bão tuyết dữ dội đêm qua đã lùi xa, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Lâm Dao tỉnh dậy trong một cảm giác ấm áp bao bọc lạ lẫm. Đầu cô vẫn còn tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Lăng Phong, cánh tay hộ pháp của anh vẫn siết chặt lấy eo cô như một thói quen bảo vệ. Ký ức về đêm qua – những nụ hôn cháy bỏng, sự va chạm da thịt nóng rực giữa hang đá lạnh lẽo – ùa về khiến mặt cô đỏ bừng lên như gấc chín.
Cô khẽ cử động, định ngồi dậy nhưng sự ê ẩm từ khắp cơ thể khiến cô phát ra một tiếng rên nhẹ.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn đặc của buổi sáng vang lên ngay trên đỉnh đầu. Lâm Dao ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Lăng Phong. Không còn là vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của một cỗ máy chiến tranh, lúc này trong mắt anh có chút gì đó sâu thẳm, phức tạp hơn nhiều.
Lăng Phong buông tay ra, anh thản nhiên ngồi dậy, cơ bắp cuồn cuộn trên vòm ngực rộng lớn phô bày dưới ánh sáng ban mai khiến Lâm Dao không dám nhìn thẳng. Anh nhặt chiếc áo khoác quân đội lên, phủ lên người cô, che đi bờ vai trần đầy những dấu vết hồng nhạt mà anh đã để lại đêm qua.
"Mặc vào đi. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ thù sẽ dùng trực thăng tầm nhiệt sau khi bão tan."
Sự lạnh lùng đột ngột của anh khiến Lâm Dao có chút hụt hẫng. Cô lí nhí: "Chuyện đêm qua..."
Lăng Phong đang kiểm tra lại khẩu súng, động tác khựng lại một nhịp. Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm nhưng giọng nói lại mang chút ý vị chiếm hữu không thèm che giấu: "Đêm qua là để cứu mạng cô, nhưng cũng là sự thật. Tôi không phải hạng người làm rồi không nhận, tiểu thư. Từ giờ, cô là người của Lăng Phong này."
Lâm Dao sững sờ. Lời tuyên bố của anh thô ráp và trực diện y như con người anh vậy. Không có lời đường mật, không có thề non hẹn biển, chỉ có một sự khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.
Anh tiến lại gần, quỳ một chân xuống trước mặt cô, thô bạo nhưng cũng đầy cẩn trọng nâng đôi bàn chân sưng tấy của cô lên. Anh dùng một mảnh vải sạch băng bó lại những vết cắt do đá sắc gây ra.
"Sẽ rất đau. Ráng chịu đựng một chút, chúng ta phải đi bộ thêm 5 cây số nữa mới đến điểm tập kết của đơn vị tôi."
Khi họ rời khỏi hang, thế giới bên ngoài đã khoác lên mình lớp áo trắng xóa tinh khôi. Lăng Phong một tay cầm súng cảnh giới, một tay nắm chặt lấy tay Lâm Dao, kéo cô đi qua những lớp tuyết dày.
Mối quan hệ giữa họ đã âm thầm thay đổi. Lâm Dao không còn nhìn anh như một kẻ xa lạ đáng sợ, mà là điểm tựa duy nhất giữa đại ngàn. Còn Lăng Phong, mỗi khi nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô lọt thỏm trong chiếc áo khoác của mình, cơ bắp anh lại căng lên. Anh biết, kể từ khoảnh khắc này, nhiệm vụ của anh không chỉ là bảo vệ một nhân chứng, mà là bảo vệ người đàn bà của mình.
Phía xa, tiếng động cơ trực thăng bắt đầu râm ran. Cuộc trốn chạy vẫn chưa kết thúc, nhưng trái tim họ đã không còn lạc lối giữa bão tuyết.