Tiếng cánh quạt trực thăng mỗi lúc một gần, âm thanh xé toạc không gian tĩnh lặng của khu rừng sau bão. Lăng Phong đột ngột dừng bước, anh áp tai xuống một thân cây cổ thụ, đôi lông mày rậm cau lại.
"Chúng đến nhanh hơn tôi tưởng." – Anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lùng.
Lâm Dao hơi thở dồn dập, cô nắm chặt lấy vạt áo quân đội của anh: "Bọn chúng... là bao nhiêu người?"
"Một tiểu đội đánh thuê. Có trang bị súng bắn tỉa." – Lăng Phong quay sang nhìn cô, bàn tay anh áp lên má cô, xoa nhẹ làn da vẫn còn vương chút hơi lạnh. "Nghe này, phía trước có một con suối cạn dẫn thẳng đến thung lũng phía Tây. Cứ chạy dọc theo đó, khoảng 2km sẽ thấy một trạm gác có cắm cờ xanh. Đó là người của tôi."
Lâm Dao hoảng sợ, đôi mắt to tròn ngấn nước: "Còn anh? Anh định ở lại một mình sao?"
Lăng Phong không trả lời, anh chỉ lẳng lặng kiểm tra băng đạn cuối cùng, rồi đẩy cô về phía bụi rậm: "Đi ngay! Đây là mệnh lệnh!"
Lâm Dao vừa quay lưng chạy đi, cũng là lúc một viên đạn sượt qua thân cây ngay cạnh chỗ Lăng Phong đứng. Păng! Tiếng súng nổ vang dội cả cánh rừng. Lăng Phong lập tức lao mình ra sau một tảng đá lớn, anh nổ súng đáp trả bằng những phát bắn chuẩn xác đến kinh ngạc. Mỗi lần anh bóp cò, một bóng đen phía xa lại đổ rạp xuống tuyết.
Trận đấu súng diễn ra vô cùng khốc liệt. Lăng Phong di chuyển linh hoạt như một con sói già giữa rừng sâu, anh vừa bắn vừa dẫn dụ kẻ thù đi chệch hướng khỏi con đường mà Lâm Dao đang chạy.
Tuy nhiên, quân địch quá đông. Một viên đạn sượt qua cánh tay trái của Lăng Phong, máu tươi thấm đỏ lớp áo nhưng anh thậm chí không hề nhíu mày. Sự đau đớn chỉ càng làm bản năng chiến đấu của người đàn ông này thêm cuồng nhiệt.
Lâm Dao chạy thục mạng, nước mắt nhòe đi vì sợ hãi và lo lắng cho anh. Cô nghe thấy tiếng súng nổ liên hồi phía sau, mỗi tiếng nổ như một nhát dao đâm vào tim. Cô không thể bỏ anh lại! Nhưng lời nói của anh "đây là mệnh lệnh" vẫn vang vọng bên tai.
Đúng lúc đó, một tên lính đánh thuê bất ngờ xuất hiện từ phía sau một gốc cây, chặn đứng đường đi của cô. Hắn nở một nụ cười ghê tởm, họng súng hướng về phía cô: "Tìm thấy tiểu thư rồi. Xem ra thằng nhóc đặc nhiệm kia không bảo vệ được mày mãi đâu."
Đoàng!
Một phát súng vang lên từ hướng ngược lại. Tên lính ngã gục ngay trước mặt Lâm Dao. Cô run rẩy ngẩng đầu lên, thấy Lăng Phong đang đứng cách đó không xa, người anh đầy bụi đất và máu, hơi thở hầm hập như một vị thần chiến tranh bước ra từ cõi chết. Anh đã dùng hết sức lực cuối cùng để đuổi kịp và bảo vệ cô.
Lăng Phong lao đến, ôm chặt lấy cô vào lòng, che chắn cô khỏi làn mưa đạn đang quét tới từ phía trực thăng.
"Chạy... mau lên..." – Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói đã có chút khàn đục vì kiệt sức nhưng vòng tay vẫn vững chãi vô cùng.
Dưới sự bảo vệ của "tấm khiên thịt" đầy thương tích nhưng kiên cường ấy, Lâm Dao cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của lá cờ xanh nơi trạm gác. Quân tiếp viện đã đến. Những tiếng súng của đồng đội Lăng Phong vang lên áp đảo hoàn toàn kẻ thù.
Khi cảm nhận được sự an toàn, Lăng Phong mới buông lỏng vòng tay, anh quỵ xuống tuyết, máu từ cánh tay vẫn không ngừng chảy. Lâm Dao khóc không thành tiếng, cô ôm lấy đầu anh, áp mặt mình vào gương mặt đầy góc cạnh của người đàn ông đã vì mình mà vào sinh ra tử.
Giữa rừng già lạnh lẽo, một lời hứa không lời đã được hình thành. Anh trao cho cô mạng sống, cô trao cho anh trái tim mình.