Tiếng động cơ của xe bọc thép quân sự gầm rú trên con đường mòn đầy bùn lầy, đưa họ tiến sâu vào thung lũng phía Tây. Lâm Dao ngồi sát bên cạnh Lăng Phong trong khoang xe chật hẹp. Anh đã được băng bó sơ cứu, khuôn mặt tái đi vì mất máu nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh, cảnh giác quan sát xung quanh qua khe cửa hẹp.
"Sắp đến nơi rồi." – Lăng Phong lên tiếng, giọng nói khàn khàn phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
Cổng căn cứ quân sự số 9 dần hiện ra sau làn sương mù. Đó là một khu phức hợp khép kín với những dãy nhà bằng gạch xám, hàng rào kẽm gai điện và những tháp canh sừng sững. Đây là nơi quân đội đặc chủng trú quân – một thế giới hoàn toàn khác biệt với cuộc sống nhung lụa, xa hoa của tiểu thư họ Lâm.
Khi xe dừng hẳn, một nhóm binh sĩ đứng nghiêm chỉnh chào đón. Lăng Phong phớt lờ cơn đau ở cánh tay, anh bước xuống xe rồi đưa tay ra cho Lâm Dao. Cô nhìn bàn tay to lớn, thô ráp ấy, ngần ngừ giây lát rồi đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào. Hành động công khai này khiến những người lính xung quanh không khỏi liếc nhìn nhau kinh ngạc. Thiếu tá Lăng – "Sói lạnh" của quân đoàn, người chưa bao giờ để bất kỳ ai đến gần mình quá một mét, nay lại dắt tay một cô gái xinh đẹp trong trang phục quân đội rộng thùng thình.
"Chuẩn bị một phòng riêng tại khu chỉ huy. Tăng cường lính canh vòng ngoài. Không có lệnh của tôi, không ai được phép vào." – Lăng Phong ra lệnh cho cấp dưới bằng giọng điệu không cho phép phản kháng.
Anh dẫn cô đi qua những dãy hành lang dài, tối giản và nồng mùi thuốc tẩy. Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn phòng gỗ chắc chắn. Bên trong chỉ có một chiếc giường đơn trải ga xanh quân đội phẳng lì, một bộ bàn ghế và một tủ sách nhỏ.
"Từ giờ cô sống ở đây. Đừng đi lung tung, lính của tôi không thân thiện như vẻ bề ngoài đâu."
Lâm Dao nhìn căn phòng đơn sơ, rồi nhìn vào cánh tay vẫn còn thấm máu qua lớp băng trắng của anh: "Anh... anh phải đi gặp bác sĩ ngay đi. Vết thương vẫn còn chảy máu."
Lăng Phong nhìn cô, ánh mắt đột ngột tối sầm lại. Anh tiến một bước, dồn cô vào góc tường giữa cánh cửa và bức tường lạnh lẽo. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh và mùi máu tươi quyện với mùi nam tính đặc trưng.
"Lo cho tôi sao?" – Anh hạ thấp giọng, bàn tay không bị thương chống lên tường, khóa chặt cô trong vòng tay mình.
Lâm Dao bối rối, hơi thở bắt đầu loạn nhịp: "Tôi... tôi chỉ không muốn ân nhân của mình có chuyện."
Lăng Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm đầy quyến rũ. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, thì thầm: "Ở đây không có tiểu thư và Thiếu tá. Chỉ có người đàn ông và người đàn bà của anh ta. Đêm qua tôi đã nói rồi, cái giá của mạng sống là chính cô. Nhớ cho kỹ, Lâm Dao."
Nói đoạn, anh bất ngờ cắn nhẹ vào thùy tai cô như một sự đánh dấu chủ quyền đầy bản năng trước khi quay người rời khỏi phòng, để lại Lâm Dao đứng đó với trái tim đập liên hồi và hơi ấm của anh vẫn còn vẩn vương trên da thịt.
Cửa phòng khép lại với tiếng "cạch" khô khốc. Lâm Dao hiểu rằng, cô không chỉ trú ẩn trong căn cứ này, cô đã thực sự rơi vào "lãnh địa" của con sói đầu đàn mang tên Lăng Phong.