MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 8

Lãnh Địa Của Sói

Chương 8

993 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng sớm của vùng cao nguyên không mang theo sự ấm áp mà lại gắt gỏng, chiếu thẳng qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng quân đội. Lâm Dao bị đánh thức bởi tiếng còi tập hợp vang dội khắp căn cứ. Cô bật dậy, theo bản năng vơ lấy chiếc đồng hồ trên bàn. Mới 5 giờ sáng.

Chưa kịp định thần, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra không một tiếng gõ. Lăng Phong bước vào, trên người anh là bộ quân phục dã chiến chỉnh tề, đôi bốt da nện xuống sàn gỗ phát ra âm thanh khô khốc. Cánh tay bị thương của anh đã được băng bó lại gọn gàng dưới lớp áo dài tay, nhưng khí thế của một vị chỉ huy thì không hề giảm sút.

"Mười phút. Thay đồ và có mặt tại sân tập." – Anh ném một bộ đồ rằn ri cỡ nhỏ lên giường, giọng nói lạnh lùng như chưa từng có sự nồng cháy của những đêm trước.

Lâm Dao ngơ ngác, giọng vẫn còn ngáy ngủ: "Tập? Tôi không phải lính của anh..."

Lăng Phong tiến lại gần giường, bóng đen của anh bao trùm lấy cô. Anh cúi xuống, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo của mình: "Ở đây không nuôi người rảnh rỗi. Kẻ thù của cô có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nếu tôi không ở bên cạnh, cô định dùng nước mắt để đạn dừng lại sao? Mười phút, nếu chậm một giây, hình phạt sẽ khiến cô nhớ đời đấy, tiểu thư."

Mười phút sau, Lâm Dao lóng ngóng xuất hiện tại sân tập. Bộ quân phục rằn ri tuy đã là cỡ nhỏ nhất nhưng vẫn hơi rộng, khiến cô trông càng thêm nhỏ bé và lọt thỏm. Giữa hàng trăm người lính đang hừng hực khí thế, sự xuất hiện của một cô gái xinh đẹp như đóa hoa nhài lạc vào rừng gai khiến không ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cô.

"Nhìn đi đâu? Chạy! 5 vòng sân!" – Tiếng quát của Lăng Phong vang lên, cắt đứt mọi sự xì xào.

Lâm Dao bắt đầu chạy. Sân tập của căn cứ số 9 không bằng phẳng, nó đầy cát và sỏi đá. Sau hai vòng, phổi cô như muốn nổ tung, đôi chân mềm yếu thường ngày chỉ quen đi giày cao gót giờ đây rã rời. Cô loạng choạng, suýt ngã xuống mặt đất đầy bụi.

Đột nhiên, một bàn tay sắt đá nắm lấy khuỷu tay cô, xốc mạnh lên. Lăng Phong đã chạy bên cạnh cô từ lúc nào. Anh không hề thở dốc, giọng nói trầm thấp kề sát tai cô: "Thở bằng mũi, không được mở miệng. Điều hòa nhịp tim. Tiếp tục đi, đừng để tôi phải thất vọng về món đồ mà mình đã nhặt về."

Cách anh dùng từ "món đồ" khiến Lâm Dao tự ái. Cô cắn môi, dùng chút sức lực cuối cùng để hoàn thành vòng chạy. Khi về đến vạch đích, cô quỵ xuống, mồ hôi đầm đìa làm ướt sũng lớp áo mỏng phía sau, để lộ những đường cong tinh tế dưới ánh mặt trời.

Lăng Phong nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm lại khi thấy những lính trẻ xung quanh đang lén lút nhìn trộm làn da trắng ngần của cô sau lớp áo đẫm mồ hôi. Một cảm giác chiếm hữu không tên dâng lên trong lòng. Anh thô bạo túm lấy gáy áo cô, kéo cô đứng dậy.

"Vào phòng tập bắn. Tôi sẽ trực tiếp huấn luyện cô."

Trong phòng tập bắn vắng người, không khí sực nức mùi dầu lau súng và thuốc súng. Lăng Phong đứng sau lưng Lâm Dao, bao bọc hoàn toàn lấy cô. Anh áp sát lồng ngực mình vào lưng cô, một tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đang run rẩy giữ khẩu súng lục, tay kia siết chặt lấy eo cô để điều chỉnh tư thế.

"Giữ thẳng lưng. Mắt nhìn vào thước ngắm. Đừng sợ tiếng nổ, hãy coi nó như nhịp tim của cô."

Khoảng cách quá gần khiến Lâm Dao không thể tập trung. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ của anh xuyên qua lớp vải quân phục, nung nấu làn da cô. Mỗi hơi thở của anh phả vào cổ cô đều khiến người cô run lên, một cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng xuống tận gót chân.

"Thiếu tá... anh sát quá..." – Cô thì thầm, giọng nói mang theo sự cầu khẩn yếu ớt.

Bàn tay đang giữ eo cô của Lăng Phong bất ngờ siết chặt hơn, anh kéo mạnh cô lùi lại, để vòng ba của cô áp sát vào vùng nhạy cảm nhất của anh. Cô cảm nhận được sự cứng rắn của quân phục và cả sự "biến đổi" đầy nguy hiểm từ người đàn ông này.

"Cô đang phân tâm đấy, tiểu thư." – Anh khàn giọng, đôi môi anh ngậm lấy vành tai đỏ hồng của cô, hơi thở trở nên dồn dập. – "Học cách bắn cho chuẩn, nếu không mỗi lần bắn trượt, tôi sẽ thu một phần 'lợi tức' trên người cô ngay tại đây."

Đoàng!

Lâm Dao giật mình bóp cò, viên đạn găm vào mép tấm bia.

"Trượt rồi." – Lăng Phong khẽ nhếch môi. Anh xoay người cô lại, ép cô lên bàn để súng, ánh mắt rực lửa không còn chút che giấu nào. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo rằn ri, chạm vào làn da mịn màng đang nóng rực vì vận động. – "Hình phạt bắt đầu từ đâu đây?"

Trong gian phòng tập bắn đóng kín, tiếng tim đập hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn. Kỷ luật thép của người lính và sự bướng bỉnh của tiểu thư một lần nữa bị thiêu rụi trong ngọn lửa dục vọng đang cháy âm ỉ.