Tiếng đạn nổ vẫn còn ong ong trong màng nhĩ, nhưng trái tim Lâm Dao lúc này còn đập mạnh hơn cả tiếng súng. Lưng cô bị ép chặt lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, phía trước là vòm ngực rộng lớn của Lăng Phong áp sát, che khuất mọi ánh sáng từ những ngọn đèn tuýp trên trần nhà.
"Thiếu tá... đây là phòng tập... có người sẽ vào..." Lâm Dao run rẩy, đôi tay nhỏ bé chống lên bờ vai cứng như đá tảng của anh, nỗ lực tạo ra một khoảng cách mỏng manh.
"Không ai dám vào khi tôi chưa cho phép." Lăng Phong khàn giọng, ánh mắt anh không rời khỏi đôi môi đang hé mở của cô. "Phát bắn vừa rồi lệch mười phân. Theo đúng quy tắc, tôi sẽ thu phí."
Bàn tay to lớn của anh, vốn dĩ vừa mới chỉ dạy cô cách bóp cò, giờ đây lại luồn vào dưới lớp áo quân phục rộng thùng thình. Những vết chai sần nơi lòng bàn tay anh ma sát với làn da non mềm ở mạn sườn khiến Lâm Dao rùng mình, một cảm giác tê dại như có dòng điện chạy dọc sống lưng.
Anh không vội vàng. Ngón tay anh chậm rãi di chuyển, vẽ nên những đường nét ám muội trên cơ thể cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Lâm Dao cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng hơi thở dồn dập đã tố cáo sự dao động của cô.
Lăng Phong cúi xuống, nụ hôn của anh rơi vào hõm cổ đầy mồ hôi của cô, tham lam hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết quyện với vị mặn mòi của buổi tập huấn. Sự thô ráp của râu cằm anh cọ xát vào làn da nhạy cảm làm cô vừa đau vừa ngứa, một loại khoái cảm kỳ lạ nảy sinh từ sự đối lập.
"Tiếp tục bắn, hay là... chấp nhận hình phạt trọn vẹn?" Anh thì thầm, môi chạm sát vào vành tai cô, hơi thở nóng rực phả vào khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.
Lâm Dao thở dốc, đôi mắt nhòe lệ nhìn anh: "Anh... anh bắt nạt tôi..."
Lăng Phong khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự sủng ái nhưng cũng đầy tà mị. Anh không dừng tay, ngược lại còn táo bạo hơn. Chiếc thắt lưng da của anh va chạm vào mép bàn gỗ phát ra tiếng "lạch cạch" khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
Trong giây phút ấy, Lâm Dao nhận ra mình không hề ghét sự "bắt nạt" này. Sự mạnh mẽ, quyết đoán và cả chút thô lỗ của người đàn ông quân nhân này đang dần phá vỡ lớp vỏ bọc kiêu kỳ của một tiểu thư. Cô bắt đầu khao khát hơi ấm từ anh, khao khát sự chiếm hữu mà anh mang lại giữa nơi căn cứ đầy hiểm nguy này.
Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên bàn tập bắn. Những vỏ đạn đồng rơi vãi trên bàn cọ xát vào da thịt cô, lạnh lẽo nhưng lại kích thích vô cùng. Lăng Phong luồn tay vào mái tóc rối của cô, ép cô phải đón nhận một nụ hôn sâu, nồng cháy và tràn đầy mùi vị chiếm đóng.
Trong phòng bắn súng đóng kín, mùi thuốc súng dần bị thay thế bởi mùi vị của sự hoan lạc và dục vọng. Không có lời yêu thương hoa mỹ, chỉ có những nhịp thở hòa quyện và sự va chạm bản năng nhất giữa một con sói đầu đàn và đóa hồng đang dần nở rộ trong tay anh.
Khi cuộc "huấn luyện riêng tư" tạm dừng, Lâm Dao nằm gục trên vai anh, cả người mềm nhũn không còn chút sức lực. Lăng Phong dùng bàn tay thô ráp vuốt ve lưng cô, giọng nói đã lấy lại vẻ uy nghiêm nhưng mang theo vài phần thỏa mãn:
"Ngày mai, nếu vẫn bắn trượt... hình phạt sẽ gấp đôi."
Lâm Dao chỉ biết vùi mặt sâu hơn vào ngực anh, trái tim tiểu thư đã hoàn toàn đầu hàng trước vị Thiếu tá bá đạo này.