Sau buổi tập bắn "đặc biệt", Lăng Phong có cuộc họp khẩn với Bộ chỉ huy. Lâm Dao được lệnh ở yên trong phòng, nhưng bản tính tò mò và sự ngột ngạt của bốn bức tường khiến cô không thể ngồi yên. Cô lén lách qua trạm gác lúc những người lính đang đổi ca, bước chân trần nhẹ nhàng tiến về phía dãy nhà phía sau căn cứ – nơi được mệnh danh là "khu cấm" với những biển báo đỏ rực.
Khác với vẻ khô khốc bên ngoài, bên trong khu vực này là một kho lưu trữ thông tin mật. Lâm Dao đẩy nhẹ cánh cửa khép hờ của một căn phòng lớn. Đập vào mắt cô không phải là vũ khí, mà là một bức tường dán đầy những tấm ảnh cũ và bản đồ tác chiến.
Giữa những tấm hình đen trắng, cô sững người khi thấy ảnh của cha mình – ông Lâm – bên cạnh một người đàn ông mặc quân phục có gương mặt rất giống Lăng Phong. Một tờ báo cũ dán cạnh đó ghi tiêu đề: "Vụ án buôn lậu biên giới 20 năm trước: Sự hy sinh của Đại úy Lăng và uẩn khúc phía sau."
"Tôi đã nói là không được đi lung tung cơ mà?"
Giọng nói lạnh như tiền vang lên ngay sau gáy khiến Lâm Dao đánh rơi xấp tài liệu trên tay. Cô quay lại, thấy Lăng Phong đang đứng tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm, tỏa ra một áp lực khiến không khí như đông cứng.
"Tôi... tôi chỉ vô tình..." Lâm Dao lắp bắp, lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào chiếc bàn gỗ phủ đầy bụi.
Lăng Phong bước tới, chậm rãi nhưng đầy áp chế. Anh nhặt tấm ảnh có hình cha cô lên, siết chặt đến mức tờ giấy nhăn nhúm: "Vô tình? Hay cô định vào đây để tìm xem cha mình đã nhúng tay vào máu của gia đình tôi như thế nào?"
Lâm Dao bàng hoàng, đôi mắt mở to: "Anh nói gì? Gia đình anh và cha tôi..."
"Nợ máu phải trả bằng máu." Lăng Phong ngắt lời, anh vứt tấm ảnh xuống đất, tiến sát đến mức mũi anh chạm vào mũi cô. "Nhưng thay vì giết ông ta, tôi lại chọn cách giữ con gái ông ta bên mình để hành hạ. Cô thấy thế nào, tiểu thư?"
Anh bất ngờ túm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên mặt bàn đầy giấy tờ mật. Những tập hồ sơ bị hất tung xuống sàn. Lâm Dao run rẩy, cô thấy trong mắt anh không chỉ là hận thù, mà còn là một ngọn lửa dục vọng đang cháy rực đến mức mất kiểm soát.
"Anh buông tôi ra... Lăng Phong, anh đang điên rồi!"
"Đúng, tôi điên rồi." Anh khàn giọng, bàn tay thô bạo xé toạc một bên vai áo quân phục của cô, để lộ làn da trắng nõn nà đối lập với không gian cũ kỹ, tối tăm. "Vì hận cha cô, nhưng lại không thể ngừng khao khát cô. Sự trừng phạt này, cả tôi và cô đều phải chịu."
Anh không cho cô cơ hội phản kháng, nụ hôn của anh giáng xuống đầy giận dữ và điên cuồng. Nó không có sự dịu dàng như trong hang đá hay phòng tập bắn, mà là sự càn quét của hận thù và đam mê trộn lẫn. Bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay cô, ép chặt lên mặt bàn.
Trong không gian yên ắng của khu cấm, tiếng hơi thở gấp gáp và tiếng vải vóc ma sát trở nên rõ mồn một. Lâm Dao vừa sợ hãi, vừa xót xa. Cô nhận ra sự giằng xé trong lòng người đàn ông này. Cô không chống cự nữa mà vòng tay ôm lấy cổ anh, dùng sự mềm mại của mình để xoa dịu con thú dữ đang bị tổn thương bên trong anh.
Sự chủ động của cô khiến Lăng Phong khựng lại một nhịp, nhưng rồi sự tiếp xúc nồng cháy ấy lại càng đẩy cao trào lên đỉnh điểm. Dưới ánh sáng mờ ảo của kho lưu trữ, giữa những bí mật kinh hoàng của quá khứ, họ lao vào nhau như hai kẻ điên tìm kiếm sự cứu rỗi duy nhất từ thể xác của đối phương.
Đêm đó, trong "vùng cấm" của căn cứ, Lâm Dao không chỉ hiểu được nỗi đau của Lăng Phong, mà cô còn nhận ra mình đã lún quá sâu vào vũng lầy mang tên anh. Sự trừng phạt này thật ngọt ngào, nhưng cũng thật đau đớn.