MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 11

Lãnh Địa Của Sói

Chương 11

726 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng vọt trong kho lưu trữ mật nhấp nháy rồi tắt hẳn, để lại căn phòng trong màn đêm đặc quánh. Hơi thở của Lăng Phong nồng nặc và dồn dập bên tai Lâm Dao, đôi vai rộng lớn của anh khẽ run lên – một biểu hiện hiếm hoi của sự yếu đuối mà người đàn ông thép này chưa bao giờ để lộ trước mặt binh sĩ.

Cơn thịnh nộ vừa rồi đã tan biến, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề. Lăng Phong gục đầu vào hõm cổ Lâm Dao, bàn tay vẫn siết chặt lấy eo cô nhưng không còn thô bạo.

"Cha tôi... ông ấy thực sự có liên quan sao?" Lâm Dao khẽ khàng lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên định.

Lăng Phong từ từ ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua ô cửa thông gió, gương mặt góc cạnh của anh hiện lên đầy vẻ phong trần. Anh chậm rãi cài lại những cúc áo đã bị bung ra cho cô, một hành động chu đáo đến lạ lùng sau cơn bão tố.

"Hồ sơ mật ghi lại rằng, vụ vận chuyển vũ khí năm đó bị rò rỉ thông tin từ chính văn phòng của Lâm Tổng." Anh lùi lại một bước, tựa lưng vào giá sách, rút một điếu thuốc nhưng không châm lửa. "Đội của cha tôi bị phục kích. Ông ấy đã che chắn cho tôi dưới làn mưa đạn rồi vĩnh viễn nằm lại biên giới. 20 năm nay, tôi sống chỉ để tìm ra kẻ đã ký vào bản danh sách tử thần đó."

Lâm Dao bước xuống khỏi bàn, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh lẽo. Cô tiến lại gần, không sợ hãi mà áp bàn tay nhỏ nhắn lên ngực trái của anh – nơi trái tim đang đập mạnh sau lớp áo quân phục.

"Nếu cha tôi thực sự là người đó, tôi sẽ không cầu xin anh tha thứ cho ông ấy." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt lấp lánh sự kiên quyết. "Nhưng Lăng Phong, hãy cho tôi cơ hội cùng anh tìm ra sự thật. Nếu có ai đó mạo danh cha tôi, hoặc nếu ông ấy bị ép buộc, chúng ta cần phải biết."

Lăng Phong nhìn chăm chằm vào cô gái trước mặt. Đóa hồng vốn dĩ chỉ để ngắm trong lồng kính, giờ đây lại dám vươn mình ra giữa bão đạn để bảo vệ lẽ phải. Sự cứng cỏi của cô khiến tảng băng trong lòng anh nứt vỡ.

Anh bất ngờ kéo cô vào lòng, một cái ôm thật chặt, không mang theo dục vọng mà là sự thấu hiểu. Anh xoay người cô lại, vén lớp áo dã chiến ra, để lộ một vết sẹo dài lồi lõm chạy từ bả vai xuống thắt lưng.

"Vết sẹo này là từ mảnh lựu đạn đêm đó." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Nó luôn nhắc nhở tôi về hận thù. Nhưng đêm qua, và cả lúc này... chính cô đã làm nó bớt đau."

Lâm Dao run rẩy đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo gồ ghề. Cảm giác đau xót dâng trào, cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết sẹo dài ấy. Hành động của cô khiến cơ thể Lăng Phong cứng đờ. Anh chưa từng để ai chạm vào nỗi đau của mình, vậy mà sự dịu dàng của cô lại khiến anh muốn đầu hàng.

Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên bằng đôi bàn tay đầy vết chai. Lần này, nụ hôn của anh mang vị đắng nhạt của khói thuốc nhưng nồng nàn và trân trọng hơn bao giờ hết.

"Được. Tôi sẽ cho cô một cơ hội." Anh nói khi đôi môi vẫn còn chạm sát môi cô. "Nhưng từ giờ, cô không còn là con gái của Lâm gia nữa. Cô là người phụ nữ của Thiếu tá đặc nhiệm số 9. Cô phải học cách đối mặt với bóng tối cùng tôi."

Đêm đó, trong căn phòng mật đầy bụi bặm, một liên minh đã được hình thành. Không còn là con tin và kẻ bắt giữ, không còn là hận thù mù quáng. Họ gắn kết với nhau bằng một lời hứa và những nụ hôn cháy bỏng của sự cứu rỗi.