MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 12

Lãnh Địa Của Sói

Chương 12

745 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở khu cấm, bầu không khí giữa Lăng Phong và Lâm Dao đã rẽ sang một hướng khác. Sự hận thù mù quáng đã nhường chỗ cho một thứ tình cảm phức tạp, đan xen giữa trách nhiệm bảo vệ và khao khát chiếm hữu sâu sắc.

Sáng hôm sau, Lăng Phong không còn bắt Lâm Dao phải ra sân tập dưới cái nắng gắt. Thay vào đó, anh mang đến cho cô một hộp cứu thương và một bộ quân phục mới, vải mềm hơn và vừa vặn hơn với dáng người nhỏ nhắn của cô.

"Ngồi xuống." Anh ra lệnh bằng tông giọng trầm thấp đặc trưng, nhưng lần này không còn vẻ ra lệnh khô khốc.

Lâm Dao ngoan ngoãn ngồi bên mép giường đơn. Lăng Phong quỳ một chân xuống sàn gạch, đặt đôi bàn chân nhỏ bé nhưng đầy những vết bầm tím của cô lên đùi mình. Đôi bàn tay vốn chỉ quen bóp cò súng và cầm dao găm, giờ đây lại vô cùng tỉ mỉ dùng bông tẩm thuốc sát trùng để lau rửa vết thương cho cô.

"Đau không?" Anh hỏi, mắt không ngước lên, nhưng động tác lại nhẹ nhàng đến mức khiến Lâm Dao cảm thấy cay mắt.

"Một chút... Nhưng nhìn anh băng bó khéo thế này, tôi cứ ngỡ anh là bác sĩ quân y đấy." Cô khẽ cười trêu chọc để xua đi sự xúc động.

Lăng Phong dừng lại một nhịp, anh ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt mang theo sự thâm trầm: "Lính đặc nhiệm phải biết tự cứu mình trước khi chờ người khác cứu. Cô cũng vậy. Đừng để mình bị thương thêm lần nào nữa, vì tôi không phải lúc nào cũng ở đây để băng bó cho cô đâu."

Lời nói có vẻ lạnh lùng nhưng bàn tay anh lại khẽ vuốt ve mu bàn chân cô như một sự an ủi ngầm. Sau khi băng bó xong, anh không rời đi ngay. Lăng Phong lấy từ trong túi áo ra một chiếc dây chuyền bằng thép có gắn một thẻ bài quân đội (dog tag). Anh tiến lại gần, vòng tay qua cổ cô để đeo chiếc thẻ bài vào.

Khoảng cách đột ngột thu hẹp. Lâm Dao ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết quyện với mùi gỗ đàn hương từ người anh. Hơi thở nóng hổi của Lăng Phong phả lên cổ cô làm những sợi tóc tơ dựng đứng. Chiếc thẻ bài bằng kim loại lạnh ngắt chạm vào vùng da giữa khe ngực nóng rực, tạo ra một sự kích thích khó tả.

"Đây là thẻ bài của tôi. Trên đó có nhóm máu và mã định danh." Lăng Phong thì thầm, ngón tay anh vô tình miết nhẹ lên làn da cổ mịn màng của cô. "Trong căn cứ này, ai thấy chiếc thẻ bài này sẽ biết cô là người của tôi. Không ai được phép chạm vào cô."

Lâm Dao áp tay lên chiếc thẻ bài, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ cơ thể anh truyền sang. "Lăng Phong... sao anh lại tốt với tôi như vậy? Anh vẫn hận cha tôi mà..."

Lăng Phong im lặng hồi lâu. Anh đột ngột ôm lấy eo cô, kéo cô ngã nhào vào lòng mình trên chiếc giường hẹp. Anh vùi đầu vào vai cô, hít một hơi sâu như muốn khảm mùi hương của cô vào trí nhớ.

"Đúng là tôi hận ông ta." Anh khàn giọng, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc dài của cô. "Nhưng mỗi khi nhìn thấy cô đau, trái tim tôi còn đau hơn cả vết sẹo trên lưng. Lâm Dao, cô chính là 'điểm yếu' duy nhất mà tôi không cách nào tiêu diệt được."

Nói rồi, anh xoay người đè lên cô, nụ hôn của anh lần này dịu dàng đến lạ lùng. Nó không phải là cuộc đánh chiếm, mà là sự vỗ về, là lời thú nhận thầm kín của một người đàn ông vốn dĩ đã đóng băng trái tim từ lâu. Lâm Dao vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự nồng nàn và chân thành của mình.

Giữa căn phòng quân đội đơn sơ, sự dịu dàng của người lính khiến mọi hiểm nguy ngoài kia dường như lùi xa. Đêm ấy, họ không còn nói về thù hận, chỉ có tiếng nhịp tim hòa quyện và sự cứu rỗi dành cho nhau qua từng cử chỉ yêu thương.