MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 13

Lãnh Địa Của Sói

Chương 13

836 từ · ~5 phút đọc

Không khí tại căn cứ số 9 hôm nay có phần náo nhiệt hơn hẳn. Đó là buổi tiệc giao lưu sau chiến dịch, cũng là lúc các sĩ quan được phép rũ bỏ lớp quân phục cứng nhắc để thư giãn.

Lăng Phong đưa cho Lâm Dao một chiếc hộp gỗ phẳng. Bên trong là một bộ váy lụa màu xanh rêu – sắc màu đặc trưng của quân đội nhưng được thiết kế vô cùng tinh tế với phần lưng trần gợi cảm.

"Mặc nó vào. Tối nay cô sẽ đi cùng tôi." Anh để lại một câu ngắn gọn rồi rời đi chuẩn bị.

Khi Lâm Dao bước vào sảnh chính của câu lạc bộ sĩ quan, tiếng ồn ào bỗng chốc im bặt. Màu xanh rêu của chiếc váy hòa quyện hoàn hảo với làn da trắng sứ, mái tóc xoăn nhẹ xõa trên bờ vai thon thả. Cô không còn là tiểu thư yếu đuối trong rừng sâu, mà hiện lên như một nữ thần đầy vẻ kiêu sa và bí ẩn.

Những người lính trẻ, vốn dĩ quanh năm chỉ thấy súng đạn và bùn lầy, giờ đây đều nhìn cô bằng ánh mắt mê đắm. Ngay cả những sĩ quan cấp cao cũng không khỏi ngoái nhìn.

Lăng Phong đứng ở góc sảnh, tay cầm ly rượu mạnh. Anh hôm nay mặc bộ lễ phục đại lễ, những chiếc huân chương trên ngực áo lấp lánh dưới ánh đèn. Khi thấy ánh mắt của đám đàn ông xung quanh găm chặt vào người phụ nữ của mình, đặc biệt là vào bờ lưng trần nuột nà của cô, gân xanh trên trán anh khẽ giật.

"Thiếu tá Lăng, không ngờ anh lại giấu một 'báu vật' tuyệt vời thế này trong doanh trại." Một sĩ quan trẻ cấp dưới bước lại gần Lâm Dao, lịch thiệp mời cô một ly vang. "Tiểu thư, tôi có vinh dự được mời cô một điệu nhảy không?"

Lâm Dao hơi bối rối, cô nhìn về phía Lăng Phong như tìm kiếm sự trợ giúp. Nhưng trái với vẻ bảo vệ thường ngày, gương mặt Lăng Phong lúc này tối sầm lại, đôi mắt anh híp lại đầy nguy hiểm. Anh không nói gì, chỉ uống cạn ly rượu trong tay rồi bước thẳng về phía họ.

Tiếng giày da nện xuống sàn nhà nghe thật nặng nề. Lăng Phong gạt phắt tay viên sĩ quan trẻ ra, rồi thô bạo kéo Lâm Dao sát vào lòng mình. Bàn tay anh đặt trên eo cô siết chặt đến mức khiến cô khẽ khàng kêu lên.

"Cậu quên quy tắc quân đội rồi sao? Đồ vật của cấp trên, không được phép chạm mắt, càng không được phép chạm tay." Giọng anh trầm xuống, lạnh thấu xương khiến viên sĩ quan kia tái mặt, vội vã cáo lui.

Lăng Phong không đợi nhạc nổi lên, anh lôi kéo Lâm Dao ra khỏi sảnh tiệc, mặc kệ những ánh nhìn tò mò phía sau. Anh đẩy cô vào căn phòng nghỉ trống phía sau sân khấu, khóa trái cửa lại.

"Lăng Phong... anh làm gì vậy? Anh ghen sao?" Lâm Dao thở dốc, đôi mắt lấp lánh nhìn anh.

"Ghen?" Lăng Phong cười lạnh, anh ép cô vào cánh cửa gỗ, hai tay khóa chặt cô trong vòng vây cơ bắp. "Tôi không ghen. Tôi đang nhắc nhở cô về vị trí của mình."

Anh cúi đầu, hơi thở nồng nặc mùi rượu mạnh phả vào mặt cô. Bàn tay anh thô bạo vuốt dọc theo đường cong ở lưng cô, nơi chiếc váy khoét sâu. Sự chiếm hữu điên cuồng trỗi dậy trong lòng người đàn ông quân nhân này. Anh không chịu nổi việc có kẻ khác nhìn ngắm làn da này, mùi hương này.

"Nhìn tôi này, Lâm Dao." Anh khàn giọng, đôi môi anh ngấu nghiến hôn lên cổ cô, để lại những dấu ấn đỏ chói chang như một sự đánh dấu. "Cô nghĩ mình mặc thế này là để cho bọn họ xem sao? Cô chỉ được phép đẹp trước mặt tôi thôi."

Sự chiếm hữu của anh lúc này thô tháp và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh nâng đùi cô lên, ép chặt cô vào cánh cửa. Trong không gian hẹp và tối, tiếng nhạc sôi động bên ngoài sảnh tiệc đối lập hoàn toàn với tiếng thở dốc nồng cháy bên trong.

Lăng Phong không dùng lời lẽ dịu dàng, anh dùng hành động để chứng minh quyền sở hữu tuyệt đối của mình. Mỗi nụ hôn, mỗi sự va chạm đều mang theo tính chất xâm lược. Lâm Dao bị cuốn vào cơn lốc cảm xúc của anh, cô vòng tay qua cổ anh, đón nhận cơn ghen cuồng dại này như một sự khẳng định rằng anh yêu cô đến nhường nào.

Đêm đó, phía sau cánh cửa khóa chặt của bữa tiệc quân đội, Thiếu tá Lăng đã cho tiểu thư của mình biết thế nào là sự "trừng phạt" của một con sói bị xâm phạm lãnh thổ.