MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 14

Lãnh Địa Của Sói

Chương 14

757 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng riêng của Thiếu tá đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào của buổi tiệc ngoài kia. Lăng Phong không bật đèn, ánh trăng bạc len lỏi qua khe cửa sổ, phủ lên căn phòng một lớp màu mờ ảo và lạnh lẽo, nhưng bầu không khí bên trong lại nóng bỏng như một lò lửa đang chực chờ bùng phát.

Lăng Phong không buông tay khỏi eo Lâm Dao. Anh xoay người cô lại, ép sát cô vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Sự ghen tuông từ bữa tiệc vẫn còn âm ỉ cháy trong mắt anh, biến thành một luồng dục vọng nguyên thủy và mạnh mẽ.

"Lăng Phong... anh làm em đau..." Lâm Dao khẽ thốt lên, đôi bàn tay nhỏ bé chống lên vòm ngực rộng lớn đang phập phồng của anh.

"Đau để em nhớ mình là của ai." Lăng Phong khàn giọng, hơi thở nồng mùi rượu whisky và thuốc lá phả vào gương mặt đỏ bừng của cô.

Anh cúi đầu, nụ hôn giáng xuống mãnh liệt như một cuộc tấn công quân sự. Nó không còn sự thăm dò, mà là sự càn quét, chiếm đoạt từng hơi thở của cô. Bàn tay thô ráp của anh luồn xuống dưới lớp váy lụa mỏng manh, vuốt dọc theo cặp đùi mịn màng rồi dừng lại ở vòng eo nhỏ nhắn, siết chặt cô vào cơ thể rắn rỏi của mình.

Lâm Dao cảm nhận được sự cứng rắn của chiếc thắt lưng quân đội và cả sự khao khát cháy bỏng từ người đàn ông này. Cô không còn phản kháng, sự chiếm hữu của anh tuy thô tháp nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn và được trân trọng đến lạ kỳ. Cô vòng tay qua cổ anh, những ngón tay thon dài đan vào mái tóc ngắn cứng cáp của người lính, đáp lại anh bằng sự nồng nàn không kém.

Lăng Phong nhấc bổng cô lên, để cô quắp chặt lấy hông mình rồi sải bước về phía chiếc giường đơn trải ga xanh quân đội phẳng lì. Anh đặt cô xuống, cơ thể cao lớn bao phủ hoàn toàn lấy cô. Dưới ánh trăng, bộ lễ phục đại lễ của anh với những chiếc huân chương kim loại va chạm vào lớp vải lụa của cô phát ra những tiếng động lạch cạch đầy kích thích.

Anh chậm rãi tháo bỏ lớp lễ phục cứng nhắc, để lộ cơ thể như tạc tượng với những khối cơ bắp săn chắc và vết sẹo dài sau lưng – minh chứng cho sự sương gió và nguy hiểm. Khi làn da nóng rực của anh chạm vào cơ thể mềm mại của Lâm Dao, cả hai đều khẽ rùng mình vì sự tương phản cực hạn.

"Lâm Dao, nhìn anh." Anh ra lệnh, giọng nói trầm khàn đầy uy lực.

Cô mở đôi mắt nhòe lệ nhìn anh. Anh cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt vương trên mi cô, rồi tiếp tục hành trình "đánh chiếm" xuống vùng cổ và xương quai xanh tinh tế. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một dấu ấn đỏ thắm, như muốn khảm tên mình lên từng tấc da thịt của cô.

Trong không gian tĩnh mịch của căn cứ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc hòa quyện và tiếng nhịp tim đập loạn xạ. Sự lạnh lùng thường ngày của Thiếu tá đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại một người đàn ông đang khao khát được hòa tan vào người phụ nữ của mình. Lâm Dao hoàn toàn buông lơi, cô để mình trôi theo dòng chảy đam mê mà anh tạo ra, cảm nhận sự mạnh mẽ, hoang dại nhưng cũng đầy nâng niu của "con sói" vùng biên ải.

Đêm nay, không có thù hận, không có nhiệm vụ, không có những quy tắc quân đội khắt khe. Chỉ có hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa bão tố, sưởi ấm cho nhau bằng thứ nhiệt lượng nồng cháy nhất của tình yêu và dục vọng.

Khi mọi thứ dần lặng xuống, Lăng Phong ôm chặt Lâm Dao vào lòng, kéo chiếc chăn quân dụng bao phủ lấy cả hai. Anh hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm giữa màn đêm:

"Em là của anh. Mãi mãi là như vậy."

Lâm Dao vùi mặt vào ngực anh, mỉm cười bình yên. Cô biết, mình đã thực sự rơi vào vòng tay của người đàn ông này, và cô không bao giờ muốn thoát ra nữa.