MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLãnh Địa Của SóiChương 15

Lãnh Địa Của Sói

Chương 15

898 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai của vùng cao nguyên tràn qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên chiếc giường đơn chật hẹp. Lâm Dao khẽ động đậy, cảm giác ê ẩm từ khắp cơ thể khiến cô ý thức được sự mãnh liệt của đêm qua. Cô thấy mình vẫn nằm trọn trong vòng tay của Lăng Phong, tấm chăn quân dụng bao phủ lấy hai cơ thể vẫn còn vương hơi ấm của nhau.

Lăng Phong đã thức từ bao giờ. Anh không rời giường ngay như mọi khi mà chỉ im lặng nhìn cô, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve những lọn tóc rối trên gối. Ánh mắt anh lúc này không còn sự tàn nhẫn hay chiếm hữu điên cuồng, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc.

"Dậy thôi, tiểu thư. Đã quá giờ tập hợp rồi." Anh thì thầm, giọng nói buổi sáng trầm khàn và có chút lười biếng.

Lâm Dao đỏ mặt, định kéo chăn che kín người thì Lăng Phong đã nhanh hơn, anh ngồi dậy, để lộ tấm lưng rộng với những vết sẹo dài và cả những vết cào nhẹ từ đôi tay cô đêm qua. Anh thản nhiên mặc lại bộ quân phục dã chiến, từng động tác dứt khoát và đầy uy quyền.

"Hôm nay, em không cần phải lén lút ở trong phòng nữa." Anh nói đoạn, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái thật sâu. "Mặc đồ vào, đi theo anh."

Mười lăm phút sau, tại sân tập chính của căn cứ số 9.

Hàng trăm binh sĩ đã tập hợp chỉnh tề thành những khối vuông vức. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng hô khẩu hiệu vang dội cả một vùng thung lũng. Sự xuất hiện của Thiếu tá Lăng Phong luôn là tâm điểm, nhưng hôm nay, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái đi ngay sát cạnh anh.

Lâm Dao mặc bộ quân phục chỉnh tề nhất, chiếc thẻ bài quân đội của Lăng Phong lấp lánh trên cổ cô dưới ánh mặt trời. Cô cảm nhận được hàng trăm ánh mắt tò mò, phán xét và cả những sự ngưỡng mộ đổ dồn về phía mình. Tim cô đập loạn xạ, nhưng bàn tay Lăng Phong đã bất ngờ nắm chặt lấy tay cô, đan chặt những ngón tay vào nhau một cách công khai.

Hành động này như một làn sóng chấn động lan tỏa khắp sân tập. Thiếu tá Lăng – người nổi tiếng là "cỗ máy giết người" không cảm xúc, nay lại nắm tay một người phụ nữ trước mặt toàn quân.

Lăng Phong bước lên bục chỉ huy, Lâm Dao đứng ngay cạnh anh. Anh nhìn xuống phía dưới, giọng nói qua loa phóng thanh vang dội, đanh thép:

"Tất cả chú ý! Kể từ hôm nay, Lâm Dao không còn là khách cư trú tạm thời. Cô ấy là người của tôi. Bất cứ ai chạm vào cô ấy, xúc phạm cô ấy, hoặc có ý đồ không hay, đều coi như đang thách thức trực tiếp Thiếu tá Lăng Phong!"

Sân tập im phăng phắc. Những người lính trẻ vốn có ý định trêu chọc hay dòm ngó đêm tiệc hôm qua đều đồng loạt cúi đầu. Lời tuyên bố này không chỉ là sự bảo vệ, mà là một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Ở nơi biên giới xa xôi này, lời của Lăng Phong chính là luật lệ.

Lăng Phong quay sang nhìn Lâm Dao, ánh mắt anh rực sáng dưới vành mũ quân đội. Anh không ngại ngần mà kéo cô lại gần, đặt một nụ hôn lên trán cô ngay trước mặt hàng trăm binh sĩ.

"Tôi không quan tâm quá khứ của cô ấy là ai, con gái của ai. Ở đây, cô ấy chỉ có một thân phận duy nhất: Người phụ nữ của chỉ huy căn cứ này. Rõ chưa?"

"RÕ!" – Tiếng hô đồng thanh của hàng trăm lính đặc nhiệm vang vọng, làm rung chuyển cả những tán lá rừng xung quanh.

Lâm Dao đứng đó, nước mắt rưng rưng vì xúc động. Cô hiểu rằng, từ giây phút này, cô không còn đơn độc trốn chạy. Anh đã dùng danh dự, quyền lực và cả sinh mạng của mình để xây dựng cho cô một pháo đài an toàn nhất.

Khi buổi lễ kết thúc, Lăng Phong dẫn cô đi dọc theo dãy hành lang chính. Đi đến đâu, binh lính đều đứng nghiêm chào: "Chào Thiếu tá! Chào phu nhân!"

Lâm Dao ngượng ngùng nép sát vào cánh tay anh: "Anh làm vậy... có bị cấp trên khiển trách không?"

Lăng Phong dừng bước, ép cô vào một góc khuất của hành lang, nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ hiện trên môi: "Cấp trên của anh là nhân dân và tổ quốc. Còn trong trái tim anh, cấp trên duy nhất chính là em. Họ khiển trách thế nào, anh không quan tâm. Anh chỉ quan tâm xem đêm nay... 'phu nhân' định thưởng cho anh cái gì sau lời tuyên cáo vừa rồi?"

Anh cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, đôi bàn tay thô ráp lại bắt đầu tìm kiếm những vùng nhạy cảm quen thuộc dưới lớp quân phục. Sự công khai này không làm giảm đi dục vọng, ngược lại còn khiến ngọn lửa chiếm hữu trong anh cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.