MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLấy Đại Ca Làm ChồngChương 1

Lấy Đại Ca Làm Chồng

Chương 1

1,824 từ · ~10 phút đọc

01

Tôi phát hiện từ sau khi anh trai tôi công khai giới tính thật trước mặt tôi, ánh mắt anh nhìn tôi cứ là lạ.

Đặc biệt là sau khi tôi đủ tuổi thành niên, cảm giác ấy càng rõ ràng.

Tôi chỉ cần đụng vào người anh một chút thôi, anh liền phản ứng mạnh, tránh tôi như tránh tà.

Tôi gọi anh là “anh ơi”, anh liền thở dài, lấy tay che mắt tôi lại, nói như bị tâm thần:

“Cấm làm nũng!”

Tôi gọi thẳng tên anh là “Lục Dật Niên”, anh lại lạnh mặt:

“Đừng có gây chuyện.”

Tôi bắt đầu nghi ngờ, liệu tai và mắt anh có vấn đề gì không.

Nhưng rồi khi tôi thấy anh cùng một nam sinh khác đi cạnh nhau…

Tôi tức giận đến mức muốn dùng dây xích buộc anh vào thắt lưng mình, không cho anh đi ra ngoài dụ dỗ đàn ông khác.

Vừa nảy ra ý nghĩ đó trong đầu, tôi sợ đến phát khiếp.

Tôi nghĩ chắc mình cũng có bệnh.

Phải đi khám mới được.

02

Buổi tối hôm đó, như thường lệ tôi không gõ cửa mà xông thẳng vào phòng anh.

“Cạch”—đèn bị tôi bật lên.

Tôi và anh đối mặt nhau trong ánh mắt đầy nguy hiểm.

Anh trốn trong chăn, áo quần xộc xệch, mặt đỏ bừng đang làm chuyện xấu.

Tay còn đang cầm một tấm ảnh.

Tấm ảnh quay lưng về phía tôi nên tôi không thấy rõ là ai.

“Sao không gõ cửa?”

Anh nhíu mày, không vui nhìn tôi.

Tôi đứng ở cửa, ngẩn người mất mấy giây.

Tôi vẫn luôn tưởng anh mình là kiểu “cao nhân đắc đạo không nhiễm khói lửa trần gian”.

Không ngờ cởi vest ra là thành người thường y như ai, cũng biết lén lút làm chuyện đồi bại.

Tôi lắp bắp:

“Máy sấy tóc phòng em hỏng rồi… mượn anh xài tạm.”

Anh cau mày: “Trên tủ, tự qua lấy đi.”

Tôi bước vội về phía tủ đầu giường anh.

Mắt thì không kìm được mà lén liếc về phía giường.

Anh trừng mắt:

“Nhìn cái gì? Lấy xong thì cút mau!”

Tôi vẫn không nhìn ra trong tấm ảnh là ai.

Ánh đèn hắt xuống, chỉ thấy lờ mờ bóng người có mái tóc ngắn.

Tôi cáu, gằn giọng: “Quát cái gì mà quát!”

Cầm máy sấy xong liền nện mạnh xuống bàn tủ, giọng yếu xìu nhưng vẫn cố lớn tiếng.

Khốn nạn!

Anh ấy còn giấu tấm ảnh dưới gối rồi.

Giờ thì đến cái bóng cũng không thấy nữa.

“Anh có quát em đâu.”

Thấy anh ấp úng định nói gì đó, tôi đỏ cả mắt, quay người bỏ chạy.

“Trì Diễn Lẫm!”

Anh gọi tên tôi. Tôi không buồn quay đầu lại.

Tôi gào to: “Đồ đàn ông khốn nạn! Ôm cái tấm ảnh kia chết chung với nó đi!”

03

Thật ra tôi và anh không có quan hệ máu mủ.

Tôi là con trai của giáo viên anh.

Ba mẹ tôi mất trong một trận động đất.

Năm đó anh mười tám, tôi mười hai.

Mẹ tôi trước khi chết vẫn cố năn nỉ anh chăm sóc tôi.

Anh bất chấp sự phản đối của người nhà, đưa tôi về sống cùng.

Nuôi một lần là suốt tám năm.

Tôi lẽ ra nên dọn ra ngoài sau khi trưởng thành.

Nhưng anh không nhắc, tôi cũng cứ mặt dày ở lì không đi.

Đặc biệt là sau khi biết anh thích đàn ông.

Tôi chưa bao giờ có ý định rời khỏi anh nữa.

Tôi chạy về phòng mình, dập mạnh cửa.

Cái máy sấy lấy cớ mượn về bị tôi ném mạnh xuống giường.

Tôi thấy mình thật tủi thân.

Ngực nghẹn lại, khó thở.

Muốn gào lên chửi anh một trận.

Muốn xé nát cái tấm ảnh anh cầm trong tay.

Tôi ghen đến phát điên như kiểu phản diện ác độc trong phim truyền hình.

Tôi đúng là có bệnh, bệnh không nhẹ.

Vừa khóc vừa thiếp đi lúc nào không biết.

Lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi cảm giác có ai đó đắp chăn cho mình, còn hôn nhẹ lên trán.

Tôi không kìm được mà khẽ gọi:

“Anh ơi…”

04

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã nấu xong bữa sáng.

Tôi ngồi vào bàn, cắm đầu ăn, chẳng thèm nhìn anh lấy một cái.

“Ăn chậm thôi, coi chừng nghẹn.”

Anh rót một ly nước, đưa sang cho tôi.

Tôi không nhận.

Anh liền đặt nó xuống bên tay phải tôi, chỉ cần giơ tay ra là lấy được.

Tôi ngẩng đầu liếc anh một cái, cau có nói:

“Không cần anh lo!”

Anh nhìn tôi, cười cưng chiều, ánh mắt kỳ lạ kia lại xuất hiện.

Từ bên kia bàn, anh vươn cánh tay dài qua, véo nhẹ má tôi, cười nói:

“Nếu anh không lo cho em, thì ai lo?”

“Thế nào, anh nuôi em bao nhiêu năm, em định thành con sói mắt trắng à?”

Chỉ cần nghĩ đến tối hôm qua, tay anh còn đang cầm tấm ảnh của cái tên hồ ly tinh nào đó, tôi liền tức điên.

Tôi hất tay anh ra, hừ lạnh một tiếng, cúi đầu lầm bầm:

“Em trưởng thành rồi.”

“Đừng lúc nào cũng xem em như con nít.”

Anh có vẻ nhìn ra tôi đang không vui:

“Chuyện tối qua… em vẫn còn giận à?”

Mẹ nó!

Đúng cái nồi không nên nhắc thì lại khui ra.

Tôi như bị giẫm trúng đuôi, trừng mắt nhìn anh:

“Ai giận? Giận cái gì chứ?”

“Rõ ràng là anh hung với em!”

Anh nói: “Xin lỗi.”

Tôi: “?”

Tôi không ngờ anh lại nhận lỗi nhanh vậy.

Anh khẽ đá nhẹ mũi giày tôi, ánh mắt chân thành:

“Anh không nên hung dữ với em.”

“Anh xin lỗi.”

Nghe anh xin lỗi xong, tôi có hơi đắc ý, suýt chút nữa là cười ngoác tận mang tai, nhưng miệng thì vẫn nói cứng:

“Muộn rồi.”

“Người ta nói cãi nhau không được để qua đêm.”

“Giờ qua nguyên một đêm rồi anh mới xin lỗi.”

“Em không chấp nhận.”

Chắc sự vô lý của tôi khiến anh hơi đau đầu.

Anh nhìn tôi một cái, ánh mắt khó đoán:

“Vậy… em muốn anh làm sao?”

Tôi nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ một cách nghiêm túc.

Nhìn vào mắt anh, trong lòng hơi chột dạ, nói nhỏ:

“Trước khi em tốt nghiệp, anh không được quen bạn trai.”

Những năm qua, vì nuôi tôi lớn, anh chưa từng quen ai.

Dù đã hai mươi sáu tuổi rồi.

Nhưng anh trai tôi đẹp trai chết đi được, người theo đuổi anh nhiều vô số kể—mà đều bị tôi đuổi hết.

Chỉ là… anh không biết thôi.

Tôi nhìn anh đầy mong đợi, hy vọng anh sẽ đồng ý.

Nhưng nét mặt anh có chút do dự.

Tim tôi cũng vì thế mà trĩu xuống.

Tôi cúi đầu, dùng đũa chọc chọc vào bát cơm, không vui nói nhỏ:

“Nếu anh thật sự muốn quen… thì đừng đưa về nhà có được không?”

05

Anh tôi không đồng ý với yêu cầu của tôi.

Anh nói: “Ngoài hai điều đó ra, cái gì em muốn cũng được.”

Á đù!

Muốn thì đòi ông nội nhà anh ấy ra đây mà đòi đi!

Thích làm gì thì làm!

Anh mà dám dắt người đó về nhà, tôi sẽ đứng ngay đầu giường họ, cầm kính lúp dí sát vào mà soi!

Ai sợ ai?

Dù gì tôi cũng không cha không mẹ, mất mặt cũng chỉ là mất mặt anh thôi.

Ai bảo là anh nuôi tôi lớn làm gì.

Anh còn khác gì ba tôi đâu chứ.

Người ta vẫn nói: “Dạy không nghiêm, lỗi của cha”, nếu tôi có làm chuyện gì trời đất không dung, xét cho cùng cũng là lỗi của anh!

Lý thuyết là vậy.

Nhưng khi anh thật sự dẫn một người đàn ông về nhà—tôi chột dạ.

Đến cả thở chung một bầu không khí với họ cũng khiến tôi thấy ngột ngạt.

Tôi dập cửa, trốn vào phòng, khóa trái.

Anh gọi tôi—tôi giả chết.

Thế là anh lấy chìa khóa dự phòng, mặt lạnh như tiền, đi thẳng vào:

“Giận dỗi cái gì vậy? Anh—”

Tôi tưởng anh vào để dỗ tôi, ai ngờ là vào để dạy dỗ.

Tôi vớ ngay cái gối ném thẳng vào anh, gào lên:

“Biến đi! Tôi không muốn thấy mặt anh!”

Ánh mắt anh tối sầm lại:

“Em vừa nói gì? Lặp lại lần nữa xem?”

Tôi đầu óc nóng bừng, mắt đỏ hoe, chẳng kịp nghĩ ngợi:

“Cút! Cút càng xa càng tốt! Giờ tôi không muốn thấy anh! Đủ chưa? Nếu chưa thì tôi còn nói thêm được vài lần nữa!”

Anh nhìn tôi thật sâu một cái, rồi quay lưng, đóng cửa, rời đi.

Chết tiệt!

Tôi càng tức hơn.

Tôi thật sự không hiểu bản thân bị làm sao nữa.

Chỉ biết là rất giận! Rất giận!

Tức đến mức muốn nổ tung lồng ngực!

Uống ly này đến ly khác, nhưng vẫn không thấy đỡ.

Tôi ôm lấy cánh tay của anh bạn thân anh tôi – anh Quân Trinh, vừa khóc vừa hỏi:

“Anh Trinh à, có phải anh em bỏ bùa em rồi không?”

“Anh ấy chẳng buồn quan tâm cảm xúc em mà lại còn dẫn người khác về nhà, thiệt đáng ghét!”

“Nhưng… nhưng sao mới không thấy anh ấy mấy tiếng mà em đã nhớ ảnh rồi…”

Hu hu hu…

Vừa khóc, tôi vừa đổ rượu trong ly vào túi áo.

“Thiếu gia à, em đang làm cái gì vậy?”

Quân Trinh giật lấy chai rượu trong tay tôi.

Tôi ôm chặt vào lòng: “Không được đụng!”

Rồi nhân lúc anh không để ý, tôi kéo túi áo vest của anh ra, bắt đầu đổ rượu vào trong:

“Anh của em thích nhất loại rượu này, em mang về cho ảnh một ít.”

“Anh Trinh, em biết anh cũng thích mà, nên em chia anh một ít nữa.”

Tôi còn thì thầm dặn anh:

“Đừng kể với anh em nhé, ảnh keo kiệt lắm đó.”

Nghĩ đến lần trước tôi tặng ảnh cái váy nhỏ, tôi lại không nhịn được mà cười toe toét:

“Đồ em tặng ảnh, ảnh chưa bao giờ cho em chia cho người khác đâu.”

“Ảnh nói nếu dám chia, thì ảnh đập gãy chân em.”

Quân Trinh nhìn tôi với vẻ mặt hung dữ như ác quỷ.

Tôi chẳng hiểu gì cả, tiện tay nhét luôn cả chai rượu vào túi anh.

Có lẽ… anh ấy cảm thấy tôi rót ít quá.

Một lát sau, tôi thấy đùi mình mát lạnh.

Cả đầu cũng mát lạnh.

Cái quái gì mà Lục Dật Niên—tôi quên sạch sành sanh luôn rồi.