MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLấy Đại Ca Làm ChồngChương 2

Lấy Đại Ca Làm Chồng

Chương 2

2,013 từ · ~11 phút đọc

06

“Á—”

Hậu quả của việc say xỉn là đau đầu muốn chết.

Nhưng sao… eo tôi cũng đau thế?

Tôi nghiêng đầu một cái, vừa nhìn thấy cái mặt bự kế bên, lập tức lăn bịch xuống đất vì hoảng.

Tôi lắp bắp hỏi Quân Trinh – người đang nhìn tôi với vẻ mặt trêu chọc:

“Anh Trinh… sao chúng ta lại ngủ chung?”

“Chúng ta… không làm gì xấu xa đấy chứ?”

Tôi hoang mang cực độ.

Trong đầu toàn là hình ảnh anh tôi tức giận, nói không cần tôi nữa, bảo tôi cút đi.

Quân Trinh chống đầu, nhếch môi:

“Em nói xem, Trì thiếu gia?”

Hắn lật chăn ra, để lộ những vết bầm đỏ loang lổ trên người.

Hắn nói tỉnh bơ:

“Không phải định phủi mông chạy đó chứ?”

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Toang rồi.

Thật sự là toang rồi.

Tôi vò tóc đầy hối hận.

Sao lại xui xẻo như này chứ!

Anh tôi vừa đi công tác ngày đầu tiên.

Tôi đã… ngủ với bạn thân của ảnh rồi.

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt!

“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi!”

Tôi quỳ xuống dập đầu lia lịa với Quân Trinh.

Khoé miệng hắn giật giật:

“Anh còn chưa chết, đứng dậy đi.”

Tôi run rẩy đứng lên.

Trong đầu vẫn không thể chấp nhận nổi việc mình đã lên giường với Quân Trinh.

Tôi đúng là không hề biết kén chọn, hễ có dịp là ăn liền?!

Mà chuyện đêm qua tôi chẳng nhớ gì cả.

Chỉ nhớ mang máng là tôi còn rót rượu cho anh ta uống…

Tôi nhìn anh ta cầu xin:

“Anh Trinh, anh đừng nói với anh em nhé?”

Hắn cười cười hỏi lại:

“Nói gì cơ?”

Đm, muốn xé toạc cái miệng cà khịa đó ra thật đấy.

“Tôi với anh… đã ngủ với nhau.”

Rõ ràng hôm qua còn nói với tôi là:

“Mai anh em về, hai đứa mình ra sân bay đón.”

Ai ngờ, vừa gặp mặt, Quân Trinh đã bá vai bá cổ anh tôi, nói luôn một câu:

“Anh à, em và Trì Diễn Lẫm đang quen nhau, báo anh biết một tiếng.”

Tay anh tôi đang kéo vali chặt lại một chút.

Anh liếc nhìn tôi một cái, bình thản đến lạ.

Tôi căng thẳng tới mức không dám ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ nghe anh nói:

“Chúc mừng hai người.”

Tim tôi như bị ai bóp chặt.

Trong tích tắc, như co rút thành một khối nhỏ cứng lại, nghẹn đến mức khó thở.

Quân Trinh còn tặc lưỡi, rồi nắm lấy tay tôi trước mặt anh.

Tôi như con rối gỗ, há miệng chẳng nói nổi lời nào.

Trên đường về, anh tôi im lặng suốt.

Tôi ngồi suy nghĩ những hành vi kỳ lạ của bản thân dạo gần đây, cuối cùng cũng đoán ra chút manh mối.

Và chỉ cần nghĩ đúng một cái, tim liền đau đến mức không chịu nổi.

Hoá ra tôi không phải bị bệnh gì cả.

Tôi chỉ là… thích Lục Dật Niên rồi.

Nhưng tôi lại đi ngủ với bạn thân của ảnh.

Giữa tôi và ảnh… đã chẳng còn cơ hội nữa.

Tôi ngồi nghĩ xem nên mở miệng thế nào để nói chuyện chuyển ra ngoài sống.

Càng nghĩ mắt càng nóng.

Sao lại tới giờ này mới thông suốt cơ chứ…

Chết tiệt!

Đau muốn chết rồi đây này!

07

Quân Trinh rẽ sang hướng khác ngay dưới sảnh.

Chỉ còn tôi và anh tôi, một trước một sau, bước vào thang máy.

Từ hôm tôi hét vào mặt anh hôm đó, hai chúng tôi chưa nói với nhau một lời nào.

Anh đi công tác cũng chẳng gửi cho tôi lấy một tin nhắn.

Tôi chỉ biết anh về… nhờ nghe từ miệng Quân Trinh.

Không hiểu sao, tôi có cảm giác Quân Trinh cố tình kéo tôi đi đón anh.

Câu nói kia, cũng là cố ý.

Nhưng mà… anh tôi quá bình tĩnh rồi.

Quá mức khiến tôi khó chịu.

Đặc biệt là sau khi tôi nhận ra mình thích anh.

Vừa bước vào nhà, tôi gọi anh lại:

“Anh ơi.”

Anh dừng lại, nhưng không nói gì.

“Em muốn chuyển ra ngoài sống.”

Tôi cố gắng nói bằng giọng bình thường, nhưng giọng vẫn run rẩy.

Anh im lặng một lúc, rồi chỉ lạnh nhạt nói:

“Tùy em.”

Sau đó, anh quay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Cánh cửa đó, như cách anh cắt tôi ra khỏi thế giới của anh.

Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, lấy tay che miệng, bật khóc.

Tôi vốn định xin lỗi anh.

Nhưng anh không hề quan tâm.

Anh có thể thích đàn ông, nhưng anh không thích tôi.

Sợ anh nghe thấy tiếng khóc mà cười nhạo, tôi chạy về phòng mình, chui vào chăn, khóc một hồi dài.

Khóc đến khi kiệt sức, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Áo quần từng cái từng cái xếp vào vali.

“Cạch!” — tiếng mở cửa vang lên.

Mắt tôi còn nhòe lệ, chỉ thấy anh cầm theo một sợi thắt lưng, mặt tối sầm, từng bước đi về phía tôi.

“Anh… anh định làm gì?”

Tôi hơi sợ dáng vẻ này của Lục Dật Niên.

Rất dữ.

Anh cuộn sợi dây thắt lưng, đánh từng cái vào lòng bàn tay.

Ánh mắt anh khóa chặt tôi, như thể mỗi cái quất ấy đều đánh thẳng vào tôi chứ không phải chính anh.

Mặt anh đỏ bừng, hơi rượu phả ra rõ rệt.

Cà vạt bị kéo lệch, áo vest cũng nhăn nhúm.

Trong ký ức của tôi, anh rất ít khi uống rượu.

Mà đã uống say… thì sẽ phát điên.

Vừa thấy anh lao tới, tôi hoảng hốt chạy vòng qua giường.

Tư thế của anh khiến tôi tin — anh thực sự định đánh gãy chân tôi.

Không ngờ anh nhanh hơn tôi, tóm chặt lấy cổ chân tôi, kéo mạnh.

Anh kéo tôi về giữa giường, giọng khàn đi vì men rượu:

“Thích đàn ông hả? Lại còn là bạn thân của anh nữa?”

Tôi sợ đến mức vừa bò vừa lùi, giọng run lẩy bẩy:

“Anh ơi… em sai rồi.”

“Đừng giận nữa mà…”

Anh không nghe.

Một tay anh kéo tôi nằm ngửa, siết lấy cổ tôi, nói từng chữ:

“Mới mấy ngày không quản, mà đã học được cách chơi đàn ông rồi hả?”

“Trì Diễn Lẫm, em đúng là cần dạy dỗ lại.”

Bàn tay anh mạnh mẽ ghì chặt lấy hai tay tôi, ép chúng lên đỉnh đầu, không cho tôi có cơ hội phản kháng.

Tay còn lại, anh vung sợi thắt lưng, quất thẳng xuống người tôi.

08

Cơn đau khiến tôi toát mồ hôi lạnh.

Lục Dật Niên như phát điên, hận không thể quất chết tôi tại chỗ.

Anh cắn mạnh lên vai tôi, ánh mắt đỏ ngầu, nở một nụ cười lạnh đáng sợ:

“Còn dám nghĩ đến chuyện dọn ra ngoài.”

“Trì Diễn Lẫm, ổ của em là ở đây, em còn định chạy đi đâu?”

“Sao? Định dọn đến sống chung với Quân Trinh à?”

Tôi khóc, vừa lắc đầu vừa run rẩy:

“Anh ơi, em không có…”

“Đau quá… đừng đánh nữa…”

Nhưng anh không nghe.

Quất tôi thêm mấy lần, rồi nắm cằm tôi, cúi xuống hôn mạnh — hôn đến mức đau đớn.

“Trì Diễn Lẫm, em đừng có nằm mơ.”

“Em không cho anh yêu đương, anh cũng không yêu ai.”

“Em đuổi hết người theo đuổi anh, khiến anh cô đơn bao nhiêu năm trời, anh có trách em không?”

“Em nói gì, anh đều chiều theo em.”

“Bây giờ em phủi tay một cái, bảo đang ở với bạn thân của anh, còn muốn dọn ra ngoài.”

“Em xem anh là cái gì? Trạm cứu trợ hả?!”

Tôi chết lặng vì sự dữ tợn của anh.

Nhưng… trong giây phút ánh mắt anh lay động, tôi lại ngu ngốc nhìn thấy một tia hy vọng.

Những vết thắt lưng trên người gần như bị tôi lãng quên.

Giống một con chó trung thành, tôi khẽ ngẩng đầu, chủ động hôn anh.

Đúng như dự đoán, anh dừng lại.

Tôi lí nhí:

“Anh ơi, em xin lỗi.”

“Là em sai, anh đừng đánh em nữa có được không?”

“Em nghe lời anh, em không đi nữa.”

Anh lại giơ dây thắt lưng lên.

Tôi sợ hãi, hôn anh thêm một cái nữa.

“Ngày mai em sẽ chia tay Quân Trinh.”

“Từ mai… sẽ không qua lại với anh ta nữa.”

Anh có vẻ hài lòng.

Ôm chặt lấy tôi, anh nói khàn khàn bên tai:

“Trì Diễn Lẫm… em là do anh nuôi lớn.”

“Em chỉ có thể là của anh. Chỉ của anh.”

Khoảnh khắc ấy, tôi như nghe thấy tiếng sấm giữa trời quang.

Anh thích tôi.

Cảm giác ấy khiến toàn thân tôi run rẩy — như tận thế ập đến.

Anh dụi đầu vào vai tôi, im lặng một lúc.

Tôi còn tưởng anh đã ngủ.

Nhưng không.

Cơn điên trong anh chưa hết.

“Gọi đi. Gọi anh là anh. Nói em thích anh, thích Lục Dật Niên.”

Tôi khẽ liếm môi, gương mặt nóng rực lên không biết từ lúc nào.

Im lặng quá lâu khiến sắc mặt anh lại trầm xuống.

Tôi bật thốt ra:

“Thích anh… rất thích, rất rất thích.”

“Trì Diễn Lẫm thích Lục Dật Niên, rất thích, rất rất thích.”

Tôi nghĩ những lời này sẽ như liều thuốc an thần…

Ai ngờ lại trở thành chất kích thích với anh.

Ánh mắt anh đỏ bừng.

Và tôi — bị anh bắt nạt không còn đường lùi.

09

Buổi sáng tỉnh dậy, anh tôi đang… cởi quần áo của tôi.

Vết thương trên người bị kéo căng, đau đến mức mắt tôi đỏ bừng lên.

“Xin lỗi.” — Anh khẽ nói.

Anh lấy thuốc bôi nhẹ lên chỗ bị thương, còn rất cẩn thận thổi thổi từng chút một… ngay cả mông cũng không bỏ sót.

Ban đầu tôi xấu hổ đến muốn độn thổ, nhưng nghĩ kỹ lại — mấy vết này đều do anh đánh, vậy thì anh phải có trách nhiệm chăm sóc cũng đúng thôi.

Vả lại hôm qua sau khi mọi chuyện kết thúc, chính anh còn giúp tôi tắm rửa sạch sẽ… nên tôi cũng chẳng thèm tính toán với anh nữa.

Không khí trong phòng có hơi quái dị, nhưng lại lạ lùng… dễ chịu.

Trên chân tôi cũng có vài vết bầm.

Anh rất nghiêm túc khi bôi thuốc, còn tôi thì nhìn anh chăm chú.

Anh đã thay quần áo từ lúc nào không biết, không còn là bộ vest nhăn nhúm hôm qua nữa.

Trên cổ anh lộ rõ một hàng dấu răng.

Là tôi cắn tối qua.

Liếc xuống gầm giường, tôi phát hiện chiếc vali mà hôm qua đã thu dọn một nửa… biến mất rồi.

Khóe miệng tôi không nhịn được mà khẽ nhếch lên.

Vừa mặc xong áo, có tiếng gõ cửa vang lên.

Là Quân Trinh.

Anh ta vừa thấy anh tôi bế tôi ra từ trong phòng, mặt mũi bi thương, gào lên:

“Các người… các người dám lén tôi mà làm với nhau rồi hả!”

Tôi chột dạ, trốn trong vòng tay anh, không dám nhìn anh ta.

“Trì Diễn Lẫm, em đã ngủ với anh, nói sẽ chịu trách nhiệm với anh cơ mà!”

“Giường của anh còn chưa ấm bao lâu, em đã leo lên giường của anh trai em rồi, lương tâm em đâu hả?”

“Hu hu hu… Hai người đúng là cẩu nam cẩu nam bắt nạt người ta quá đáng… hu hu… Đồ tra nam!”

Lục Dật Niên đặt tôi ngồi xuống sofa, thong thả rót cho hắn một tách trà đã pha từ hôm qua.

Tôi cúi gằm đầu, trong lòng đầy tội lỗi.

“Thôi đủ rồi, diễn nữa là nó áy náy chết đấy.”