MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLên Giường Cùng SóiChương 5: Mơ thấy gậy thịt của ba nuôi

Lên Giường Cùng Sói

Chương 5: Mơ thấy gậy thịt của ba nuôi

901 từ · ~5 phút đọc

Thời Ngữ dậy rất muộn, tóc tai rối bời, sắc mặt nhợt nhạt, trông chẳng khác nào bị "thận hư". Lúc soi gương, chính cô cũng phải giật mình vì vẻ mặt của mình.

Nhưng cũng không thể trách cô được, cả đêm qua cô đã chìm trong một giấc xuân nồng. Cô mơ thấy cha nuôi rút ra cái "gậy thịt" vừa thô vừa dài kia. Thực ra cô cũng không nhớ rõ hình dáng nó ra sao, chỉ biết mình đã rất hưng phấn mà tách đôi cánh hoa nhỏ để cha nuôi đâm vào. Thế nhưng, cây gậy ấy cứ tì ngay cửa huyệt, mài tới mài lui, cọ xát mãi mà chẳng chịu đâm vào trong.

Thật tức chết đi được, khó khăn lắm mới mơ thấy một lần, thế mà lúc tỉnh dậy ngay cả chi tiết cũng quên sạch sành sanh!

Thời Ngữ vừa uống xong ly sữa đã "cộp" một tiếng, đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn ăn.

Quản gia cứ ngỡ cô đang giận vì việc Bạc Cận Xuyên sáng nay phải đi công tác đột xuất, bèn đứng bên cạnh khuyên nhủ vài câu.

“Cha nuôi đi công tác rồi ạ?” Thời Ngữ ngẩn người.

“Vâng, nói là khoảng ba đến năm ngày mới về.”

Từ nhỏ Thời Ngữ đã thiếu cảm giác an toàn, rất sợ phải ở một mình. Trong căn biệt thự rộng lớn này, cô chỉ thân thiết với mỗi Bạc Cận Xuyên.

Bạc Cận Xuyên cũng thường mang cô theo bên mình, để cô từ từ trút bỏ sự phòng bị, trao cho cô những đặc quyền mà người khác không bao giờ có được.

Chẳng hạn như khi anh làm việc, anh vốn không thích có người ra vào làm phiền, nhưng với Thời Ngữ thì chưa bao giờ có giới hạn.

Ban đêm anh sẽ dỗ dành cô ngủ, sau này ngay cả việc đi công tác ở đâu, đi bao lâu, những chuyện nhỏ nhặt như vậy anh cũng sẽ nói cho Thời Ngữ nghe để cô khỏi lo lắng.

Vậy mà bây giờ, cô lại là người cuối cùng biết chuyện.

Cho đến đêm ngày thứ hai, đã quá giờ cơm tối nhưng Bạc Cận Xuyên vẫn đang vùi đầu xử lý công việc bận rộn. Dạ dày anh đã bắt đầu đau âm ỉ, cuối cùng phải nhờ trợ lý nhắc nhở mới nhớ ra để uống thuốc.

Bất chợt, anh nhớ ra điều gì đó, cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh lên xem. Mục tin nhắn của người liên lạc được ghim đầu trang vẫn trống trơn.

Thời Ngữ không hề gọi điện, cũng chẳng nhắn một cái tin nào cho anh.

Cái con bé này, bình thường thì lắm chuyện vô kể, ngay cả sáng trưa chiều tối ăn cái gì cũng phải báo cáo, sao anh vừa đi công tác một cái là đến một lời hỏi thăm cũng không có luôn vậy?

Nghĩ lại chuyện đêm hôm đó, có lẽ cách xử lý của anh hơi cứng nhắc quá chăng? Thời Ngữ nói cho cùng vẫn còn là một đứa trẻ, sớm mất cha mẹ ruột lại thiếu cảm giác an toàn, nên mới nảy sinh sự ỷ lại và tình cảm quá mức với anh.

Đợi cô lớn thêm chút nữa, có lẽ cô sẽ hiểu ra thôi.

Thế nhưng, đôi gò bồng đảo căng đầy và vòng eo thon gọn của thiếu nữ đêm đó vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí anh, không sao xua đi được.

Cơ thể cô rất mềm, ngay cả tiếng thở dốc cũng vậy.

Bạc Cận Xuyên day day giữa lông mày, vùng bụng dưới bỗng dâng lên một luồng khí nóng hừng hực. Có lẽ đúng như lời ông cụ nói, đàn ông đến tuổi thì nên lập gia đình, không nên độc thân quá lâu. Một kẻ "máu lạnh" trong mắt người ngoài như anh, vậy mà suýt chút nữa lại có phản ứng với cơ thể của con gái nuôi.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khi từ nơi công tác trở về, Bạc Cận Xuyên vẫn đặc biệt đi chọn vài món quà.

Sở thích của Thời Ngữ rất nhiều, lại còn "có mới nới cũ". Bạc Cận Xuyên không nắm bắt rõ tâm tư cô, chỉ nhớ dạo này các cô gái trẻ rất thích nhãn hiệu này, chắc cô cũng sẽ thích, thế là anh bảo nhân viên gói hết lại.

Các hộp quà chất đầy cả một góc phòng khách sạn lúc nào không hay.

Giám đốc Vương đến ký hợp đồng cũng phải kinh ngạc trước "núi" đồ hiệu này: “Bạc tổng, ra tay hào phóng quá nha. Lẽ nào còn có người phụ nữ mà ngài phải tốn nhiều tâm sức để theo đuổi đến vậy sao?”

Tin đồn tình ái của Bạc Cận Xuyên có thể nói là ít đến thảm thương.

Đến cả Giám đốc Vương cũng không kìm được lòng hiếu kỳ muốn hóng chuyện.

“Mua cho con gái tôi thôi.” Bạc Cận Xuyên thản nhiên đáp.

“Ồ, thật không nhìn ra, Bạc tổng tuổi trẻ tài cao vậy mà đã có gia đình rồi.”

Bạc Cận Xuyên nheo đôi mắt đen sâu thẳm: “Đang tuổi dậy thì, hơi nổi loạn một chút.”

“Con gái mà, cũng không khó dỗ đâu. Ngài cứ dỗ dành vài câu, ai mà nghe chẳng thấy mủi lòng.” Giám đốc Vương trêu chọc.

Bạc Cận Xuyên cũng mím môi cười theo.

Phải dỗ rồi mới biết, rốt cuộc là khó dỗ đến mức nào.

________________________________________