MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLên Giường Cùng SóiChương 6: Muốn được ba nuôi sờ chỗ khác

Lên Giường Cùng Sói

Chương 6: Muốn được ba nuôi sờ chỗ khác

790 từ · ~4 phút đọc

Sau khi xử lý xong các buổi tiệc xã giao tại đây, Bạc Cận Xuyên bảo trợ lý đặt vé máy bay về ngay, sớm hơn dự định nửa ngày.

Suốt chặng đường phong trần mệt mỏi, vừa xuống máy bay anh đã nhận được điện thoại của Tần Hạ, nói rằng ở câu lạc bộ Cẩm Hoa đang có một buổi tụ tập riêng tư, hỏi anh có muốn ghé qua không.

Hai gia đình vốn là thế giao, quen biết nhau từ nhỏ nên cách nói chuyện không vòng vo như với người ngoài.

"Toàn người quen cả, không cần khách sáo đâu." Tần Hạ biết anh ghét nhất mấy trò chào hỏi nịnh nọt trên bàn rượu, liền vội vàng nói trước: "Ở đây còn có mấy em gái trông rất ra gì và này nọ, biết đâu lại có người khiến cậu hứng thú..."

"Thôi." Bạc Cận Xuyên nhàn nhạt đáp. Dù Tần Hạ có nói hoa mỹ đến đâu, anh vẫn chẳng mảy may bận tâm.

Tần Hạ thở dài: "Bạc tổng, cậu đúng là người bận rộn, tiền thì không thiếu, liều mạng làm gì thế không biết?"

Bạc Cận Xuyên dường như bị câu nói đó làm cho bật cười: "Tiền thì không thiếu, nhưng đứa nhỏ ở nhà đang đợi tôi về, nên không qua góp vui với các cậu được."

"Sao cơ? Bạc tổng uy phong lẫm liệt mà cũng bị một đứa trẻ nắm thóp à?"

Chưa kịp để Tần Hạ nói thêm câu nào, điện thoại đã bị cúp một cách không thương tiếc.

Tần Hạ "tặc lưỡi" một tiếng, xòe tay với những người xung quanh: "Chịu thôi, Bạc tổng bây giờ là người có gia đình rồi, không giống chúng ta."

Chỉ tiếc cho mấy cô nàng xinh đẹp mình mềm xương nhẹ ở đây.

Nhưng trong mắt Bạc Cận Xuyên, chẳng có gì gọi là đáng tiếc cả, anh chưa bao giờ mặn mà với nữ sắc.

Từ sau khi du học về nước, anh đã tiếp quản công ty từ tay ông nội. Khi đó anh còn trẻ, không ít người dưới trướng cho rằng anh chỉ là cái vỏ rỗng, bề ngoài thuận tùng nhưng trong lòng lại không phục.

Mấy năm qua, Bạc Cận Xuyên dành toàn bộ thời gian cho công việc, trong mắt người ngoài, anh là một kẻ cuồng công việc chính hiệu.

Anh không thiếu tiền, chỉ là đã quen với nhịp độ công việc lấp đầy mọi khoảng trống thời gian như thế này.

Đêm đã về khuya, nhưng quản gia biết anh sắp về nên biệt thự vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Thứ anh mang về không chỉ có hành lý mà còn có cả một xe đầy quà cáp lớn nhỏ. Quản gia vội vàng bảo hai người làm xuống xách đồ vào.

Bạc Cận Xuyên sải bước dài đi vào trong. Anh không nói lời nào, nhưng ánh mắt lại vô thức quét qua tầng hai.

"Thời tiểu thư vừa mới xuống lầu lấy nước uống, chắc tầm này vẫn chưa ngủ đâu ạ. Tiên sinh có muốn lên xem cô ấy một chút không?"

"Vẫn chưa ngủ sao?"

"Cô ấy bảo bị nhức đầu, không được khỏe lắm." Quản gia nói thêm vẻ phỏng đoán: "Mấy ngày nay nắng gắt quá, không biết có phải bị cảm nắng rồi không."

Bạc Cận Xuyên trầm ngâm giây lát, không đợi quản gia nói hết lời đã bước thẳng lên tầng hai.

Phòng của Thời Ngữ không bật đèn, nhưng cửa phòng lại để mở. Bạc Cận Xuyên cong ngón tay gõ nhẹ hai tiếng lên cửa, nghe thấy tiếng cô rên hừ hừ trong cổ họng, lúc này anh mới nhíu mày bước vào.

"Cha nuôi..." Thời Ngữ mặc một chiếc váy ngủ rộng rãi, cả người co rúc ở cuối giường thành một cục nhỏ xíu. Gương mặt cô ửng hồng, trông như đang phát sốt.

Mới có mấy ngày không gặp mà Bạc Cận Xuyên cứ cảm thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô gầy đi so với trước.

"Thấy không khỏe à?" Bạc Cận Xuyên ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay lên trán cô thử nhiệt độ.

Đúng là có hơi nóng.

"Đã uống thuốc chưa?"

"Uống rồi ạ." Khi bị bệnh, Thời Ngữ bỗng trở nên rất ngoan ngoãn, dường như cũng quên bẵng việc đang giận dỗi anh.

Dẫu sao thì chuyến công tác mấy ngày trước, anh vốn có thể không cần đi vội vàng đến thế.

Đầu ngón tay anh hơi lạnh, khi chạm vào trán lại mang đến cảm giác cực kỳ dễ chịu. Thời Ngữ khẽ rên rỉ một tiếng, cả người run rẩy, rồi lại hưởng thụ mà nhắm nghiền mắt lại, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ.

Thật muốn để cha nuôi chạm vào những chỗ khác trên người mình quá đi...

________________________________________