MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp CướiChương 9

Lén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp Cưới

Chương 9

766 từ · ~4 phút đọc

Sự im lặng trong phòng vẽ lúc này không còn mang tính đối đầu, mà nó đặc quánh một thứ dục vọng bị kìm nén đang chực chờ bùng nổ. Bàn tay Nhược Vũ siết chặt lấy vạt áo sơ mi của Triết, những khớp ngón tay trắng bệch vì sức ép của sự đấu tranh cuối cùng. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen thẳm, phản chiếu ánh đèn vàng leo lét của cậu, cô biết mình đã thua. Cô đã thua chính bản năng mà cô luôn dùng để phân tích bệnh nhân của mình.

Minh Triết khẽ cười, một tiếng cười đắc thắng nhưng cũng đầy xót xa. Cậu vòng tay qua eo cô, nhấc bổng cô lên và đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ dài phủ đầy những lọ màu và cọ vẽ. Những lọ thủy tinh va vào nhau lách cách, âm thanh khô khốc ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, nhưng Nhược Vũ đã chọn cách nhắm mắt lại.

"Nhìn tôi này, Nhược Vũ," Triết thì thầm, giọng cậu khàn đặc.

Cô mở mắt, hơi thở trở nên ngắn và dồn dập khi thấy khuôn mặt Triết sát gần. Cậu không vội vàng. Cậu dùng những ngón tay thô ráp của một họa sĩ, chậm rãi phác họa lại đường nét trên gương mặt cô, từ đôi lông mày thanh tú đến cánh mũi phập phồng, và cuối cùng dừng lại ở bờ môi đang run rẩy.

"Đêm nay, bố tôi không ở trong căn phòng này. Thế giới ngoài kia cũng không hiện hữu. Chỉ có sự thật giữa tôi và cô."

Cúi đầu xuống, Triết đặt một nụ hôn lên cổ cô, ngay tại nơi mạch máu đang đập dữ dội. Nhược Vũ ngửa cổ ra sau, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng. Cảm giác nóng bỏng từ môi cậu truyền qua làn da mỏng manh, như một dòng điện chạy thẳng xuống sống lưng, đánh thức mọi giác quan đang ngủ yên bấy lâu.

Đôi bàn tay của Triết bắt đầu không yên vị. Cậu luồn tay vào dưới lớp áo choàng lụa, chạm vào vùng eo thon thả của cô. Sự tương phản giữa bàn tay chai sần và làn da mịn màng như sứ khiến Nhược Vũ run lên bần bật. Cô vô thức quàng tay qua cổ cậu, kéo cậu lại gần hơn, khao khát hơi ấm thanh xuân rực rỡ ấy để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình.

Mọi lý thuyết về đạo đức, về danh dự, về vị trí "dì - con" đều tan biến dưới sức nóng của những nụ hôn vụng trộm. Trong bóng tối của căn phòng vẽ, họ như hai kẻ bộ hành khát nước tìm thấy một ốc đảo đầy độc dược nhưng không thể cưỡng lại việc uống cạn.

"Minh Triết... chúng ta... không thể..." Nhược Vũ nói trong hơi thở đứt quãng, nhưng đôi tay cô lại kéo đầu cậu xuống thấp hơn.

"Cô vẫn muốn dối lòng mình đến bao giờ?" Triết thì thầm, môi cậu lướt dọc theo vành tai cô. "Trái tim cô đang nói điều ngược lại đấy."

Bất chợt, một tiếng động nhẹ từ phía hành lang vang lên. Có lẽ là tiếng bước chân của người quản gia đi kiểm tra cửa, hoặc chỉ là tiếng gỗ co ngót dưới cái lạnh của đêm. Nhưng nó đủ để Nhược Vũ giật mình tỉnh táo. Cô đẩy Triết ra, gương mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn còn hỗn loạn.

Hai người nhìn nhau trân trân trong bóng tối mờ ảo. Minh Triết không đuổi theo, cậu chỉ đứng đó, cài lại chiếc cúc áo bị bung, ánh mắt đầy vẻ thâm trầm.

"Cô có thể chạy về căn phòng đó, nằm cạnh người đàn ông mà cô không yêu," Triết nói, giọng điệu lạnh lùng trở lại. "Nhưng mùi hương của tôi đã ám lên người cô rồi. Và bí mật này... nó sẽ thiêu đốt cô mỗi khi cô nhìn thấy ông ấy."

Nhược Vũ không trả lời. Cô vội vã chỉnh lại áo choàng, lách qua cửa và chạy biến vào bóng tối của hành lang. Khi trở về phòng ngủ, nằm xuống cạnh Thế Vinh vẫn đang ngủ say, cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa trở về từ địa ngục. Làn da cô vẫn còn nóng rẫy nơi Triết chạm vào, và mùi nhựa thông dường như vẫn còn quẩn quanh đâu đó, nhắc nhở cô rằng: Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và vùng trũng của lý trí đã hoàn toàn sụp đổ.