MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp CướiChương 8

Lén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp Cưới

Chương 8

734 từ · ~4 phút đọc

Đêm khuya, căn biệt thự chìm vào một thứ tĩnh lặng giả tạo. Bên cạnh Nhược Vũ, Thế Vinh đã ngủ say sau một ngày dài mệt mỏi với những cuộc tiếp tân. Tiếng thở đều đặn, nặng nề của anh ta khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô nằm đó, mắt trân trân nhìn lên trần nhà, nơi những bóng tối đang vặn xoắn thành hình thù của những bản vẽ chì than.

Cảm giác bàn tay thô ráp của Minh Triết siết lấy cổ chân cô dưới bàn ăn vẫn còn vẹn nguyên, nóng rẫy và đầy tính chiếm hữu. Nó không chỉ là một cái chạm xác thịt, nó là một lời thách thức ném vào cuộc hôn nhân sắp đặt này.

Không chịu nổi sự bức bối, Nhược Vũ khẽ khàng rời giường. Cô khoác thêm chiếc áo choàng lụa mỏng, bước chân trần trên hành lang lạnh lẽo. Cô vốn định xuống bếp lấy một ly nước ấm, nhưng đôi chân như có ý chí riêng, lại dẫn cô đứng trước cánh cửa phòng vẽ của Triết ở cuối hành lang.

Một dải ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ khe cửa. Cậu vẫn chưa ngủ.

Nhược Vũ định quay đi, nhưng sự tò mò của một nhà tâm lý — hay đúng hơn là sự khao khát của một người phụ nữ đang bị bỏ đói về cảm xúc — đã chiến thắng. Cô khẽ đẩy cửa.

Căn phòng nồng nặc mùi sơn dầu và hương gỗ đàn hương. Minh Triết đang ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào chân giá vẽ, trên tay cầm một ly rượu màu hổ phách. Cậu không ngạc nhiên khi thấy cô. Ánh mắt cậu bình thản, như thể đã đợi cô từ rất lâu.

"Cô không ngủ được vì thấy tội lỗi, hay vì... thấy thiếu?" Triết lên tiếng, giọng nói trầm thấp phá tan sự im lặng.

Nhược Vũ tiến vào trong, cô đứng giữa những bức tranh của cậu, trông giống như một linh hồn lạc lối trong mê cung cảm xúc. "Tại sao em lại làm vậy, Triết? Ở bàn ăn... trước mặt bố em..."

Triết đứng dậy, đặt ly rượu xuống mặt bàn gỗ. Cậu bước về phía cô, mỗi bước chân đều mang theo áp lực của một kẻ săn mồi. "Vì tôi muốn cô phải tỉnh táo. Tôi muốn cô biết rằng, dù ông ấy có ký vào bao nhiêu tờ giấy hôn thú đi chăng nữa, ông ấy cũng không bao giờ chạm tới được phần con người này của cô."

Cậu vươn tay, nhẹ nhàng lướt ngón tay dọc theo viền áo choàng lụa của Nhược Vũ. "Cái nhìn của cô khi ông ấy hôn cô tối nay... nó chứa đầy sự chịu đựng. Cô giáo à, cô đang tự thắt nút trái tim mình, và tôi chính là người duy nhất có thể tháo nó ra."

"Em điên rồi," Nhược Vũ thì thầm, nhưng cô không lùi lại.

Triết bất ngờ nắm lấy eo cô, kéo mạnh cô về phía giá vẽ ở giữa phòng. Cậu lật tấm vải phủ trên bức tranh mới nhất ra. Nhược Vũ sững sờ.

Bức tranh miêu tả một đôi môi đỏ thẫm đang bị một bàn tay đầy những vết chai sần bịt kín, nhưng đôi mắt của người phụ nữ trong tranh lại rực lên một ngọn lửa đầy khát vọng. Đó chính là cô — một phiên bản trần trụi, khao khát và nổi loạn mà cô luôn cố gắng chôn vùi dưới những bài giảng đạo đức.

"Đây là cô, Nhược Vũ. Đừng dối lòng nữa."

Triết cúi xuống, môi cậu dừng lại ngay sát môi cô, đủ gần để cảm nhận hơi thở hỗn loạn hòa quyện vào nhau. Cậu không hôn cô, cậu chỉ đứng đó, chờ đợi sự sụp đổ cuối cùng của pháo đài lý trí.

Nhược Vũ cảm thấy toàn thân mình nóng bừng. Mùi rượu, mùi sơn và mùi cơ thể của chàng trai trẻ tuổi khiến cô say đắm. Cô biết, nếu cô không rời đi ngay bây giờ, cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại là Thẩm Nhược Vũ thanh cao của trước đây nữa.

Trong khoảnh khắc ranh giới mong manh ấy, Nhược Vũ đưa tay lên, không phải để đẩy cậu ra, mà là để nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của Triết. Một hành động thay cho lời thú tội muộn màng.