Tiếng động cơ xe sang trọng đỗ xịch trước sân biệt thự báo hiệu sự trở về của Trần Thế Vinh. Căn nhà vốn dĩ đang chìm trong sự im lặng căng thẳng giữa Nhược Vũ và Minh Triết bỗng chốc khoác lên mình một lớp vỏ bọc "gia đình" giả tạo.
Nhược Vũ đứng trong bếp, đôi tay cô hơi run khi bày biện những đĩa thức ăn cầu kỳ. Cô đã cố tình mặc một chiếc váy kín cổng cao tường màu xanh rêu, tóc búi cao gọn gàng, cố gắng lấy lại hình tượng người phụ nữ chuẩn mực.
"Anh về rồi đây!" Thế Vinh bước vào, ôm lấy vai Nhược Vũ và đặt một nụ hôn xã giao lên trán cô. Anh ta không nhận ra sự cứng nhắc trong cơ thể cô, hay đúng hơn, anh ta quá bận tâm đến những dự án chính trị ngoài kia để để ý đến những rung cảm nhỏ nhặt của người phụ nữ bên cạnh.
"Chào bố."
Minh Triết lững thững bước xuống cầu thang. Cậu đã thay bộ đồ hoodie ban sáng bằng một chiếc áo sơ mi đen, nhưng không cài hai chiếc cúc trên cùng, trông vừa lãng tử vừa bất cần. Ánh mắt cậu lướt qua Thế Vinh rồi dừng lại rất lâu trên gương mặt của Nhược Vũ, môi khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể thấy.
Bữa tối bắt đầu trong không gian nồng mùi thức ăn và sự lịch thiệp đầy ngột ngạt. Thế Vinh liên tục nói về chuyến công tác, về những đối tác tầm cỡ, thi thoảng lại vỗ về tay Nhược Vũ như một cử chỉ sở hữu.
"Triết, con ở nhà không gây rắc rối gì cho dì Vũ chứ?" Thế Vinh hỏi, giọng bề trên nhưng mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại vừa sáng lên.
Nhược Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dưới gầm bàn, một thứ gì đó vừa chạm nhẹ vào chân cô. Là mũi giày của Minh Triết.
"Không ạ," Triết trả lời, thản nhiên cắt miếng bít tết trên đĩa, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Nhược Vũ. "Ngược lại, dì Vũ dạy con được rất nhiều điều... về tâm lý học. Phải không, dì?"
Mũi giày của cậu không dừng lại, nó chậm rãi trượt dọc theo bắp chân của Nhược Vũ, lướt qua lớp vải của chiếc váy dài, chạm vào vùng da nhạy cảm phía sau đầu gối. Nhược Vũ sững người, hơi thở nghẹn lại. Cô cố gắng giữ gương mặt bình thản trước cái nhìn của Thế Vinh, dù dưới bàn, đôi chân cô đang run rẩy vì sự đụng chạm táo bạo của Triết.
"Đúng vậy... Triết rất ham học hỏi," Nhược Vũ đáp, giọng cô khàn đi một chút. Cô cố gắng dịch chân ra xa, nhưng Minh Triết dường như đoán trước được, cậu càng lấn tới, bàn chân áp sát vào chân cô, một sự khiêu khích công khai ngay trước mặt người đàn ông đang tự xưng là chủ gia đình.
Thế Vinh không hay biết gì, anh ta cười sảng khoái: "Tốt, tốt lắm. Nhược Vũ, em thật sự là một người phụ nữ khéo léo. Anh đã lo hai người không hòa hợp được."
Càng về cuối bữa ăn, sự căng thẳng càng trở nên nghẹt thở. Trong khi Thế Vinh đang mải mê nghe một cuộc điện thoại quan trọng và bước ra ngoài ban công, Minh Triết bất ngờ cúi người xuống, giả vờ nhặt chiếc khăn ăn bị rơi. Trong khoảnh khắc đó, tay cậu siết nhẹ lấy cổ chân Nhược Vũ, một cái siết mạnh mẽ, nóng bỏng như muốn nghiền nát sự phản kháng của cô.
Khi Triết ngồi dậy, cậu nhìn cô bằng ánh mắt rực cháy, thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe: "Bố tôi có một thói quen... ông ấy thích những thứ hoàn hảo nhưng lại chẳng bao giờ biết nhìn sâu vào bên trong. Thật lãng phí khi để cô rơi vào tay một người mù quáng như vậy."
Nhược Vũ đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng vì vừa giận dữ vừa xấu hổ. "Tôi... tôi thấy hơi mệt, xin phép lên phòng trước."
Cô bước nhanh lên cầu thang, cảm giác như ánh mắt của Minh Triết đang thiêu đốt tấm lưng mình. Về đến phòng, cô đóng sầm cửa lại, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn vào gương, thấy đôi môi mình tái nhợt và ánh mắt đầy sự hoảng loạn.
Dưới lầu, tiếng cười của Thế Vinh và tiếng nhạc vẫn vang lên đều đặn, nhưng Nhược Vũ biết, sự "hòa hợp" mà Thế Vinh tự hào chỉ là một tầng băng mỏng. Bên dưới đó, Minh Triết đang từng bước kéo cô xuống vực thẳm của sự phản bội, nơi mà cảm giác tội lỗi và sự hưng phấn đang hòa quyện làm một.