MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp CướiChương 6

Lén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp Cưới

Chương 6

784 từ · ~4 phút đọc

Giảng đường đại học buổi sáng hôm nay ngột ngạt một cách lạ thường. Nhược Vũ đứng trên bục giảng, đôi tay lướt trên những phím bấm của chiếc điều khiển máy chiếu, cố gắng tập trung vào bài giảng về "Thuyết tảng băng trôi" của Freud.

"Phần nổi chỉ là ý thức, là những gì chúng ta cho thế giới thấy," cô nói, giọng vẫn giữ được sự chuẩn mực thường ngày. "Nhưng phần chìm — chiếm đến chín mươi phần trăm — là vô thức, nơi chứa đựng những khao khát bản năng, những ham muốn cấm kỵ và cả những nỗi sợ hãi mà chúng ta không bao giờ dám thừa nhận."

Bất chợt, cánh cửa phía sau giảng đường khẽ mở. Một bóng dáng cao gầy bước vào, lặng lẽ chọn một chỗ ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Là Minh Triết.

Trái tim Nhược Vũ hẫng một nhịp. Cậu mặc một chiếc hoodie màu xám, mũ trùm đầu hơi che khuất ánh mắt, nhưng cô vẫn cảm nhận được cái nhìn xoáy sâu của cậu đang đặt lên mình. Triết không ghi chép, cậu chỉ ngồi đó, chống cằm nhìn cô như đang quan sát một sinh vật trong lồng kính.

Sự hiện diện của cậu biến bài giảng của cô thành một trò hề. Mỗi lời cô nói ra về "sự kìm nén" hay "chuẩn mực đạo đức" dường như đều bị cậu bóc tách và chế nhạo bằng một nụ cười nửa miệng xa xăm.

Buổi học kết thúc, sinh viên lần lượt ra về. Nhược Vũ cố tình nán lại thu dọn tài liệu thật chậm để tránh phải đối mặt với cậu. Nhưng khi căn phòng chỉ còn lại tiếng máy điều hòa chạy rì rì, Minh Triết bắt đầu bước xuống những bậc thang. Cậu dừng lại ngay trước bục giảng, nơi ngăn cách giữa "giảng viên" và "người quan sát".

"Bài giảng hôm nay rất hay, cô giáo ạ," Triết lên tiếng, giọng vang vọng trong không gian trống trải. "Nhất là đoạn nói về 'phần chìm của tảng băng'. Cô có nghĩ rằng phần chìm của cô đang bắt đầu rạn nứt vì quá nặng không?"

Nhược Vũ không ngẩng lên, cô tập trung sắp xếp lại đống giấy tờ lộn xộn: "Em không có tiết ở khoa Kiến trúc sao? Đây không phải chỗ để em chơi trò đấu trí."

"Tôi không chơi," Triết bước hẳn lên bục giảng, xâm nhập vào không gian riêng tư của cô. Cậu đặt một tờ giấy lên mặt bàn. "Tôi đến để nộp 'bài tập' cho chuyên gia tâm lý."

Nhược Vũ nhìn xuống. Đó không phải là bài tập, mà là một bản phác thảo bằng bút bi cực kỳ chi tiết. Trong tranh, một người phụ nữ đang đứng giữa một mê cung gương, mỗi hình ảnh phản chiếu đều mang một gương mặt khác nhau: một người lạnh lùng, một người đang khóc, và một người... đang đắm chìm trong nụ hôn của một bóng đen không rõ mặt.

"Cô nhìn ra ai trong này không?" Triết thì thầm, cậu đứng sát đến mức mùi nhựa thông quen thuộc lại bắt đầu bủa vây lấy cô.

"Đủ rồi, Triết," Nhược Vũ ngước lên, đôi mắt cô hiện rõ sự mệt mỏi và cả một chút van nài. "Em muốn gì ở tôi? Tiền bạc? Sự chú ý? Hay em muốn phá hủy cuộc hôn nhân của bố mình?"

Triết nghiêng đầu, một lọn tóc đen rủ xuống che đi một phần ánh mắt sắc sảo. Cậu đưa tay ra, nhưng lần này không chạm vào cô, mà chỉ khẽ chạm vào mép tờ giấy vẽ.

"Tôi không muốn gì từ ông ấy cả. Tôi chỉ muốn xem... khi lớp băng bề mặt của cô tan chảy, thứ bên dưới sẽ trông như thế nào. Liệu nó có rực rỡ và ấm áp như cái cách cô nhìn tôi trong bóng tối tối qua không?"

Cậu cúi xuống, giọng nói chỉ còn là một hơi thở: "Ngày mai bố tôi về. Cô sẽ đóng vai người vợ mẫu mực, còn tôi sẽ là đứa con trai ngỗ nghịch. Nhưng mỗi khi chúng ta ngồi cùng bàn ăn, hãy nhớ rằng... tôi biết rõ bên dưới lớp váy lụa đó, trái tim cô đang đập vì ai."

Triết quay lưng bước đi, để lại tờ phác thảo nằm trơ trọi trên bục giảng. Nhược Vũ đứng lặng người, đôi bàn tay cô run rẩy nắm chặt cạnh bàn. Cô nhận ra rằng, Minh Triết không chỉ xâm nhập vào nhà cô, vào phòng cô, mà cậu đang bắt đầu xâm chiếm cả lý trí — pháo đài cuối cùng mà cô luôn tự hào là kiên cố nhất.